Gả Kiêu Hùng
Chương 4
“Hôm trước mới nghe con trai ta nhắc đến cái tên này. Kẻ vung tiền như rác ở sòng bạc phố Bảo Bình, phóng ngựa nghênh ngang giữa chợ cản đường người khác tên Tiêu Quyết kia, chính là hắn ta đúng không?”
“Cũng không biết nhà nào sắp gặp xui xẻo đây...”
“Tóm lại là không liên quan đến nhà chúng ta, cứ xem kịch vui của bọn họ là được.”
Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu vừa như may mắn, lại vừa mang theo chút tiếc nuối.
Tạ gia ngày càng sa sút, cả nhà toàn là văn sĩ, giữa thời loạn lạc này tựa như ngọn đèn trước gió, lung lay sắp đổ.
Bọn họ coi thường dòng dõi của Lũng Tây Tiêu thị, nhưng lại thèm khát binh hùng tướng mạnh của Tiêu gia, hy vọng có được một chỗ dựa vững chắc như thế.
Giữa những tiếng bàn tán xôn xao, Lan Thì khẽ thở dốc, nâng mi mắt lên.
Tiêu Quyết, Tiêu Định Mưu.
Trong cơn ác mộng chân thực đến tột độ kia, nàng đã từng không chỉ một lần nghe thấy cái tên này.
Vô số người hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Lại có vô số người, quỳ rạp dưới chân hắn khóc lóc van xin.
Thế nhưng, lần duy nhất Lan Thì nhìn thấy hắn trong mộng, lại là lúc nam nhân này sắp chết.
...
“Nàng chính là Tạ Lan Thì của Đan Dương Tạ thị?”
“Nàng có biết không, tám năm trước, trong buổi dạ yến ở Thọ Xuân thuộc Dương Châu, ta vốn dĩ muốn cưới nàng làm thê tử?”
Nam nhân thoi thóp ngửa mặt ngã xuống chiến trường, khuôn mặt kiên nghị bừng bừng phấn chấn kia nhuốm đầy máu tươi, tắm mình trong ánh tà dương.
Huyết cừu một đời đã dứt. Nhìn bầu trời xanh mênh mang, đôi mắt đen láy của nam nhân chìm vào tĩnh lặng.
“Tạ Lan Thì.”
Hắn cong môi cười một cái. Nụ cười ấy chẳng hề chân thành, mang theo vẻ tản mạn bất cần đời, ngả ngớn lại phóng đãng.
Hắn nói:
“Sớm biết nàng trông như thế này... Lúc trước, ta đã tranh giành với hắn một phen.”
...
Tiêu Quyết bỏ mạng vào đêm tân hôn thứ hai của Lan Thì.
Trong giấc mộng ấy, hai đời phu quân của nàng đều chết dưới tay nam nhân này.
Không biết qua bao lâu, ánh sáng nhạt nhòa trước mắt rốt cuộc cũng lắng xuống, tầm nhìn tối sầm từng cơn một lần nữa lấy lại được tiêu điểm.
... May mà ly rượu bị hạ dược này mới chỉ uống một nửa.
Giờ phút này Lang Gia Vương đang lên tiếng, không phải là thời cơ thích hợp để rời tiệc. Lan Thì điều chỉnh lại nhịp thở, cố gắng giữ cho bản thân tỉnh táo.
“Lan Thì! Muội có nghe thấy không!”
Trưởng tẩu nắm chặt lấy bờ vai mỏng manh của nàng, lắc mạnh, thần sắc tựa như gặp quỷ.
“Sao muội còn cứ đực ra như khúc gỗ thế! Lang Gia Vương muốn gả muội cho tên ăn chơi trác táng của Lũng Tây Tiêu thị kia kìa!”
Lũng Tây Tiêu thị...
Tiêu Quyết.
Khuôn mặt ngông cuồng làm liều kia chợt lóe lên trong tâm trí.
Lan Thì ngẩng đầu nhìn lên. Dưới ánh hoa đăng lay động, quả nhiên soi rõ không ít khuôn mặt mang vẻ thương hại, hoặc hả hê khi thấy người khác gặp họa.
Nàng rũ mắt, vẻ mặt bình thản không chút gợn sóng.
Việc hôn nhân giữa hai nhà Tạ, Tiêu này quả thực không hợp với lẽ thường.
Hai năm trước, đại phòng Tạ gia khởi binh thất bại, khiến toàn bộ hậu bối xuất chúng của Đan Dương Tạ thị đều bỏ mạng bên bờ sông Tứ Thủy.
Gia tộc không người nối nghiệp, môn đình suy tàn cũng chỉ trong vòng một hai đời nữa mà thôi.
Nhưng Lũng Tây Tiêu thị lại khác.
Lan Thì vẫn còn nhớ rõ tin tức nghe ngóng được vào đầu thu năm ngoái.
Lang Gia Vương tranh đoạt Ký Châu với quân phiệt U Châu, bị quân U Châu đánh cho đại bại ở Chương Thủy. Thượng tướng Hàn Anh của phe địch tự xin xuất binh truy kích, tuyên bố muốn bắt sống Lang Gia Vương tại biên giới Duyện Châu.
Chẳng ai ngờ được, Lũng Tây Tiêu thị lại đột ngột xuất hiện như từ trên trời rơi xuống.
Tiêu Thái Công suất lĩnh kỵ binh Ưng Dương từ Duyện Châu tiến lên phía Bắc, mượn địa thế núi Cô Sơn ở Lê Dương, từ trên cao lao xuống đánh úp. Bọn họ cứ thế xé toạc một lỗ hổng giữa ba ngàn quân U Châu, cứu sống Lang Gia Vương đang gào thét “Mạng ta xong rồi”, một đường hộ tống ông ta trở về bản doanh Duyện Châu.
Trận chiến này của Tiêu gia quả là chiến công hiển hách.
Đừng nói là nữ nhi của mấy đại tộc ở Dương Châu, Lang Gia Vương nếu có nữ nhi đến tuổi cập kê, hứa gả cho thiếu quân Tiêu gia làm thê tử cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng cuối cùng Lang Gia Vương lại chọn nàng.
Một nữ nhi của Đan Dương Tạ thị, kẻ chẳng mang lại chút trợ lực nào cho Tiêu gia.
Lan Thì khẽ cong môi.
“Muội... Sao muội còn cười được!” Trưởng tẩu hạ giọng, trợn mắt há hốc mồm.
Lan Thì cụp mắt đáp: “Rốt cuộc cũng có thể gả đi, đương nhiên là vui mừng rồi.”
Thím khó tin nói: “Lang Gia Vương chướng mắt không muốn nhận cháu làm con dâu, lại đem cháu ban cho Tiêu gia. Rõ ràng là vừa không coi cháu ra gì, cũng chẳng coi Tiêu gia ra gì. Gả vào nhà như thế, cháu mù quáng vui mừng cái nỗi gì?”