DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 5

992 từ

Lan Thì đáp lấy lệ: “Tuổi này của cháu thì còn kén chọn gì nữa? Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó thôi.”

“...”

Bị nàng dùng chính những lời trưởng bối thường khuyên bảo để chặn họng, hai người nhất thời cạn lời.

Phía sau bình phong, tổ phụ của Tiêu Quyết đứng dậy bước ra.

Tiêu Thái Công năm nay đã ngoài sáu mươi, mày rậm râu dài, chẳng thấy lấy một sợi bạc, mang đậm phong phạm đại tướng càng già càng dẻo dai, thế nhưng tư thái lại cực kỳ khiêm tốn.

Khuôn mặt ông ngậm cười, ánh mắt trước sau vẫn rũ xuống nhìn mũi giày, chưa từng ngẩng lên.

“Đa tạ Điện hạ tứ hôn, hạ quan thay mặt ngu tôn tạ ơn.”

“Tiêu công mau bình thân,” Lang Gia Vương tiến lên đỡ lấy Tiêu Thái Công đang định khom lưng, cười nói, “Đâu cần Tiêu công phải tạ ơn. Lát nữa tiểu tử Định Mưu kia tới, kiểu gì cũng không thoát được phần hắn đâu.”

“Chúc mừng quân hầu, chúc mừng quân hầu.”

Các mưu sĩ bên cạnh Lang Gia Vương sôi nổi tiến lên, kẻ tung người hứng thổi phồng chúc tụng.

“Vị này nữ công tử, đừng nói là ở Dương Châu, ngay cả ở Trường An cũng là một mỹ nhân có tiếng.”

“Năm đó nàng làm thư đồng cho công chúa vào cung, cô cô của nàng là Chân Quý tần vừa thấy đã khen ngợi nàng “dung mạo lấn át Trường An, thanh tao tuyệt thế vô song”. Kết duyên cùng thiếu quân Tiêu gia quả là kim ngọc lương duyên, duyên trời tác hợp.”

“Có được giai nhân này, thiếu quân Tiêu gia không biết sẽ khiến bao nhiêu nam nhi toàn cõi Dương Châu phải tan nát cõi lòng đây.”

“Chao ôi, chẳng nói đâu xa, e là khuyển tử nhà ta cũng đang ảm đạm thần thương ở nhà rồi, ha ha ha...”

Mọi người hòa thuận vui vẻ cười rộ lên.

Chỉ có phụ thân của Lan Thì là Tạ Bái nghe vậy liền không vui, nhíu chặt đôi mày.

Xoay người ngồi xuống, Lang Gia Vương cao giọng gọi tỳ nữ dâng rượu tới.

“Rượu bồ đào này vốn là danh tửu của Tây Vực, nghe nói một hộc trị giá cả trăm lượng vàng. Tiêu công khảng khái, nghe tin hôm nay ta mở tiệc khoản đãi chư công, liền tặng mấy chục vò để thưởng thức. Liệt vị cứ việc tùy ý, nhưng Tạ công...”

Lang Gia Vương phất tay, tỳ nữ bưng rượu tiến đến trước mặt Tạ Bái.

Hắn cười nói: “Đây là rượu do thông gia tặng, Tạ công, ông phải uống cạn ly này mới phải đạo.”

Tạ Bái liếc nhìn ly rượu bồ đào kia, thần sắc ngưng trọng, hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

Tộc thúc của Tạ gia ngồi bên cạnh khẽ rùng mình.

Hắn muốn làm gì?

Nữ quyến Tạ gia tuy không nhìn thấy thần sắc của ông, nhưng sự trầm mặc kéo dài cũng khiến bên nữ tịch cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, tức khắc ngồi thẳng lưng lên vài phần.

Lan Thì thầm kêu không ổn, nắm chặt mép bàn, đang định đứng dậy.

“Chắc chắn là do tỳ nữ này miệng lưỡi vụng về, không biết cách mời rượu, làm mất hứng thú của Tạ công.”

Lang Gia Vương ngậm cười nói.

Tạ Bái nhíu chặt mày, mấp máy môi tựa hồ muốn nói gì đó, lại bị Lang Gia Vương cắt ngang.

“Vậy thì là lỗi của tỳ nữ này, làm chậm trễ Tạ công, đáng chém.”

Đồng tử Tạ Bái co rụt lại.

Biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt. Mọi người trong sảnh còn chưa kịp hoàn hồn, thân tín bên cạnh Lang Gia Vương đã sải bước tiến lên. Cùng với tiếng khay đựng thức ăn rơi loảng xoảng, hắn túm lấy vạt áo tỳ nữ kia, “phụt” một tiếng...

Một vòi máu tươi bắn tung tóe lên tấm bình phong.

Kẻ giết người rút con dao găm từ ngực nàng ta ra, tiện tay lau chùi qua loa rồi vẫy tay. Vài tên quân sĩ mặc giáp từ ngoài cửa bước vào, nhanh chóng kéo thi thể đi.

Trên sàn nhà chỉ còn lưu lại một vệt máu dài vặn vẹo, vẫn còn vương hơi ấm.

Chính đường rộng lớn như vậy, khách khứa ngồi chật kín, nhưng chẳng một ai dám hé răng, thậm chí không một tiếng thở mạnh nào vang lên.

Đôi mắt Lan Thì lạnh lẽo như hai viên hàn ngọc, nhìn xuyên thấu qua tấm bình phong, ghim chặt lên người Lang Gia Vương.

Coi mạng người như cỏ rác.

Người Úc gia trước nay vẫn luôn như vậy.

“Ngươi.”

Lang Gia Vương lại tiện tay chỉ một tiểu tỳ nữ chừng mười ba mười bốn tuổi, giọng điệu vẫn cười như không cười.

“Còn không mau đi dâng rượu cho Tạ công?”

Tạ Bái rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần sau biến cố kinh hoàng.

Chân mày ông giật giật, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía trước, đáy mắt cuồn cuộn ngọn lửa giận dữ không thể kìm nén.

Tỳ nữ của Úc gia bọn họ, thích giết bao nhiêu thì giết, chẳng lẽ còn định dùng cách này để ép Tạ gia phải chấp nhận mối hôn sự này sao!

Đan Dương Tạ thị tuyệt đối không chịu nỗi nhục nhã tột cùng này!

Tiểu tỳ nữ không rõ số phận mình sẽ ra sao nâng ly rượu lên cao ngang đầu, cả người run rẩy không ngừng. Rượu bồ đào sóng sánh trong ly, chực chờ tràn ra ngoài.

Bầu không khí căng thẳng đến mức chạm vào là nổ tung.

Nơi cuối hành lang, chợt có tiếng bước chân thong dong tản mạn tiến lại gần.