DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 6

995 từ

Người nọ tháo bội đao, ném cho binh giáp canh cửa. Ánh mắt hắn lướt qua sảnh đường, phảng phất như không hề nhìn thấy vết máu tàn dư trên mặt đất. Hắn bước qua bậu cửa, cất giọng cười nói:

“Nghe nói danh sĩ Quan Đông trước nay tửu lượng sâu như biển, võ tướng bình thường đều đọ không lại. Tạ sứ quân đây là đã uống mấy ly rồi? Sao thế, mới vậy mà đã uống không nổi nữa sao?”

Lang Gia Vương vốn dĩ uy chấn bốn phương, khiến ai nấy đều run rẩy sợ hãi, kẻ này lại cà lơ phất phơ chẳng ra thể thống gì.

Hắn vừa mở miệng, thoáng chốc đã xua tan bầu không khí túc sát ngưng trọng trong phòng. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dâng lên một niềm cảm kích như trút được gánh nặng.

“Tiêu Quyết tới muộn, bái kiến Điện hạ.”

Người tới đầu đội võ quan đuôi chim cốt, khoác trên mình bộ cẩm bào màu đỏ sẫm thêu mây, bước đi oai phong lẫm liệt. Dáng người hắn cao ngất, đôi mắt đen láy ẩn dưới bóng râm của xương mày. Khi cười rộ lên, đuôi mày nhướng cao, mang theo vài phần tản mạn ngả ngớn của kẻ ăn chơi trác táng.

Lang Gia Vương ngồi phía trên nhìn chằm chằm Tiêu Quyết một lúc, hai mắt híp lại.

“Có biết mình đang nói chuyện với ai không?” Hắn hỏi.

Tiêu Quyết ôm quyền hành lễ, thần sắc vẫn tự nhiên.

Vài nhịp thở sau, Lang Gia Vương cười to, chỉ vào hắn nói: “Tiêu Định Mưu, tiểu tử nhà ngươi to gan thật đấy. Còn không mau qua kính rượu bồi tội với nhạc phụ ngươi đi!”

Ánh mắt Tiêu Quyết khựng lại một chút, ngẩng đầu lên: “Nhạc phụ?”

Lang Gia Vương lúc này mới nhắc lại chuyện mai mối với Tiêu Quyết.

Hắn ý vị thâm trường hỏi:

“Đan Dương Tạ thị, bốn đời công hầu. Nhà ngoại của vị nhị nữ công tử này cũng là Vô Cực Chân thị, thế gia hưởng lộc hai ngàn thạch. Định Mưu có được thê tử này, liệu có vừa lòng không?”

Tiêu Quyết không lập tức đáp lời, mà liếc nhìn tổ phụ và nghĩa huynh đang ngồi trong tiệc.

Tiêu Thái Công khẽ gật đầu.

Tiêu Bình Yến nhíu mày, hiển nhiên là đang bất bình thay hắn.

Tấm bình phong bên cạnh mờ ảo, soi bóng không ít người. Ánh mắt Tiêu Quyết lướt qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên một bóng dáng thướt tha thanh tú.

Không phải vì nàng đẹp, mà là trực giác mách bảo hắn rằng, người này cũng đang dò xét hắn.

Là nàng sao...

Tiêu Quyết nhếch khóe môi, cất bước đi về phía Tạ Bái.

Tiểu tỳ nữ chực khóc đã run rẩy như chiếc lá trong gió thu. Bỗng nhiên, một bàn tay đeo găng da hươu ba ngón màu đen vươn tới.

“Điện hạ còn không hiểu ta sao...”

Tiêu Quyết nhận lấy chén rượu nàng ta bưng nãy giờ, thuận thế gác khuỷu tay lên vai tiểu tỳ nữ, tư thái lười biếng, ánh mắt ngậm ý khiêu khích.

Hắn nhìn vị nhạc phụ sắc mặt xanh mét, trong mắt tràn ngập vẻ chán ghét của mình, cười nói:

“Chuyện tốt thế này, sao lại không hài lòng chứ? Chỉ mong Điện hạ ban thêm cho vài người nữa ấy chứ.”

Ngoại trừ người Tạ gia, mọi người trên sảnh đường đều cười ồ lên chế nhạo, bầu không khí rất nhanh đã trở nên nhẹ nhõm.

...

Quả thật là một tên ăn chơi trác táng sống sờ sờ.

Lại có rất nhiều ánh mắt không có ý tốt dừng trên người Lan Thì. Kịch vui của mỹ nhân lúc nào cũng hấp dẫn hơn bản thân mỹ nhân.

“Muội muốn đi đâu?”

Trưởng tẩu nhìn Lan Thì bỗng nhiên đứng dậy.

Giờ phút này màn tạp kỹ lại bắt đầu, không ít khách khứa đã đi lại tự do. Nguy cơ bên phía phụ thân đã được giải trừ, đây chính là thời cơ tốt để rời đi.

Lan Thì lãnh đạm rũ mi, đáp: “Nhảy hồ.”

Nữ quyến Tạ gia kinh ngạc nhìn nàng.

“Nếu còn ở lại đây, muội cũng chỉ có nước nhảy hồ thôi.”

Những giọt mồ hôi lớn lăn dọc theo hai má xuống cằm, Lan Thì thở hắt ra một hơi, mới tiếp tục nói:

“Làm phiền trưởng tẩu thông báo với Vương phi một tiếng, cứ nói muội thân thể không khỏe, xin phép về nhà trước. Bà ấy sẽ không so đo đâu.”

Đúng như Lan Thì dự liệu, Lang Gia Vương phi không những không phật ý, mà còn sắp xếp người đưa tiễn nàng.

Một tỳ nữ chủ động đứng dậy.

Lang Gia Vương phi mỉm cười phái nàng ta đi.

Nhìn theo hướng nàng rời đi, Lang Gia Vương phi đêm nay cho tới tận giờ phút này mới lần đầu tiên đưa mắt nhìn Lan Thì.

Vừa nhìn thấy, trong lòng Vương phi bỗng nhiên khẽ động.

Bóng dáng kia như sương như khói, vóc người tựa lá lan tinh tế nhu mỹ. Trong bóng đêm mờ ảo, cơ hồ giống như một sợi u hồn hóa ra từ thư phòng rừng trúc.

Một bóng dáng màu xanh nhạt từ trong giấc mộng cũ ở Trường An ùa về.

Bà rất nhanh đã lấy lại tinh thần.

Không phải y.

Người nọ tuy mảnh khảnh, nhưng cũng là nam tử có thể sánh vai cùng bọn Tử Thận thưởng hoa ở Trường An. Nghe nói cưỡi ngựa bắn cung đều xuất chúng, sao có thể giống nữ lang trước mắt này... gầy yếu đến mức gió thổi cũng bay.

Vương phi nhìn về hướng Lan Thì rời đi, hồi lâu không nói lời nào.