DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 7

1002 từ

“Nữ công tử, ngài đi nhầm rồi. Bên này mới là đường ra ngoài, xin hãy đi theo nô tỳ.”

Hoa đăng treo trên cây bên hồ sen bị gió thổi qua, ánh đèn chợt sáng chợt tắt, hắt lên người tỳ nữ đang tự xin dẫn đường trước mặt.

Lan Thì vịn vào thân cây, hơi thở hỗn loạn, bình tĩnh nhìn đối phương một lúc.

Nàng nhẹ giọng nói: “Ngươi giẫm lên chiếc khăn tay ta đánh rơi rồi.”

Tỳ nữ kia ngẩn ra, theo bản năng cúi đầu nhìn xuống.

Nhưng bên bờ làm gì có chiếc khăn tay nào?

Chỉ thấy sau eo đột nhiên bị người ta đẩy mạnh một cái. Nàng ta không hề phòng bị, cắm đầu ngã nhào xuống hồ sen!

“Ngươi...”

Tỳ nữ kinh hãi, nữ lang ốm yếu này thế mà đã sớm có đề phòng!

“Có người rơi xuống nước! Mau cứu người!”

Lan Thì lấy hơi hô lớn một tiếng.

Trước khi đám gia nhân chạy tới, Lan Thì không hề dừng lại, quay đầu lảo đảo chạy về phía con đường chính xác.

Dạ yến hôm nay, tỳ nữ và tùy tùng do khách khứa mang đến đều phải đợi ở ngoại viện.

Bao gồm cả nữ hộ vệ bảo vệ bên người Lan Thì là A Tĩnh.

Nàng phải tìm được A Tĩnh trước đã.

Gió đêm vẫn còn vương chút se lạnh của mùa xuân thốc vào lồng ngực, khiến ngũ tạng đau đớn khó nhịn. Chết người hơn là, đầu gối nàng mềm nhũn không còn chút sức lực, đã mấy lần suýt cắm đầu ngã xuống bậc thang.

Trên hành lang ngoại viện, A Tĩnh nghe thấy động tĩnh liền chạy tới.

Còn chưa hiểu rõ vì sao Lan Thì lại chạy trốn gấp gáp như vậy, A Tĩnh đã nhìn thấy một tên binh giáp lén lút bám theo sau lưng nàng.

Nữ hộ vệ có khuôn mặt tròn trịa không nói hai lời, vòng ra phía sau tiên hạ thủ vi cường.

Đánh ngất kẻ nọ xong, nàng quay đầu lại, đồng tử co rụt.

“Nương tử!”

A Tĩnh không chút nghĩ ngợi, lao mạnh tới, đỡ lấy thân ảnh màu xanh lơ vừa ngã quỵ xuống.

Một trận trời đất quay cuồng.

Lan Thì ngã vào lòng A Tĩnh, nắm chặt lấy vạt áo nàng ấy, ánh mắt mất tiêu cự, thở dốc không thể kiểm soát.

A Tĩnh kinh hãi: “Đã xảy ra chuyện gì! Sao nương tử lại thành ra thế này!?”

Lan Thì không thốt nên lời, ho sặc sụa mấy tiếng, sắc mặt trắng bệch, tựa như muốn ho cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.

A Tĩnh thấy nàng như vậy, gấp đến độ suýt rơi nước mắt.

Một lúc lâu sau, Lan Thì mới thở đều lại, đem mọi chuyện từ đầu đến cuối kể cho nàng ấy nghe.

A Tĩnh giận tím mặt: “Tử Thận công tử quả thực là lấy oán trả ơn! Thuốc nương tử dùng ngày thường chẳng dám sai lệch nửa phân, hắn lại dám cho nương tử uống loại đồ vật bậy bạ này, đây chẳng phải là muốn lấy mạng nương tử sao!”

A Tĩnh cũng không hề nói ngoa.

Trong mộng, vào ngày thứ hai sau khi bắt Lan Thì đi, Úc Tu cũng phát hiện ra cơ thể nàng có điểm bất thường.

Khi đó tình trạng của nàng càng thêm hung hiểm. Loại mê dược mang tên Thiên Tiên Túy này đã làm bệnh tình của nàng trầm trọng hơn, khiến khí huyết chảy ngược, cơ hồ mạng treo mành chuông.

“Trước tiên hãy đỡ ta lên xe ngựa đã.” Lan Thì thấp giọng nói.

“Vâng!”

Lúc rời đi, Lan Thì liếc nhìn xuống mặt đất một cái.

Tỳ nữ ở hồ sen là quân cờ được an bài từ trước, còn tên binh giáp bám theo Lan Thì lại là hòn đá dò đường, mục đích là để thăm dò xem bên cạnh nàng rốt cuộc có hộ vệ hay không.

Kế hoạch của Úc Tu vô cùng chu đáo chặt chẽ. Đây chưa phải là kết thúc, mà chỉ mới là bắt đầu.

A Tĩnh bế nàng lên xe ngựa của Tạ gia.

Đồ đạc bên trong xe ngựa đầy đủ mọi thứ. Nàng bảo A Tĩnh lấy bút mực ra mài, rồi cầm bút viết vài dòng chữ lên chiếc khăn lụa.

A Tĩnh khó hiểu hỏi: “Nương tử làm gì vậy?”

Dưới ánh đèn dầu leo lét như hạt đậu, bàn tay cầm bút của nàng hơi run rẩy, nhưng đôi mắt đen láy lại sáng rực như tuyết.

“Chỉ dựa vào hai người chúng ta, tối nay tuyệt đối không thể thoát khỏi tay Úc Tử Thận. Kế sách hiện giờ, chỉ có thể xua sói nuốt hổ mà thôi.”

“Ai cơ?”

A Tĩnh trợn to mắt gặng hỏi.

Hiện giờ sáu quận tám mươi mốt huyện của Dương Châu đều đã quy thuận Lang Gia Vương. Trên mảnh đất này, ai dám không sợ chết mà đi cướp người với thế tử Lang Gia Vương chứ?

Viết xong mấy dòng chữ, Lan Thì hoàn toàn kiệt sức. Nàng buông bút, tựa vào vách xe, khẽ cuộn người lại.

Nhớ lại những gì vừa nghe ngóng được trong yến tiệc, đôi mày đang nhíu chặt của Lan Thì giãn ra, nhẹ giọng nói:

“Một kẻ trước khi chết cũng không quên buông lời cợt nhả.”

Dạ yến đang lúc cao trào, một đám con cháu vọng tộc Dương Châu uống đến mặt đỏ tai hồng, lôi kéo không chịu để Tiêu Quyết rời đi.

Tiêu Bình Yến nhìn không chướng mắt nổi, lạnh mặt đẩy đám người ra. Đám ăn chơi trác táng vừa rồi còn gân cổ lên gào thét như vịt đực ngẩng đầu nhìn lên, nháy mắt đã bị vị sát thần mặt đen này dọa cho giật nảy mình, vội vàng cười làm lành rồi buông tay.