DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 8

1013 từ

Hai người đi về phía đình viện.

Vừa ra ngoài, Tiêu Quyết đang giả vờ say khướt liền mở bừng mắt, khoác vai Tiêu Bình Yến cười nói.

“May mà huynh trưởng vớt đệ ra, nếu không đêm nay kiểu gì cũng bị đám người này chuốc chết ở đây mất. Đi đi đi, đi giải quyết nỗi buồn nào.”

Tiêu Bình Yến trầm mặt xuống.

“Đệ rất hài lòng với mối hôn sự này sao?”

Thấy hắn không nhúc nhích, Tiêu Quyết đành khoanh tay tựa vào cột hành lang, hất cằm chỉ vào bên trong, thong thả ung dung nói:

“Tổ phụ nhà người ta là Tư đồ, đại bá là Tư lệ Hiệu úy, lại còn có một vị cô cô từng làm Quý tần của tiên đế. Cả nhà trên dưới, kim ấn chất thành đống, hốt ngọc đầy giường. Nếu không phải thiên hạ đại loạn, đệ lấy đâu ra cửa mà trèo cao vào dòng dõi như vậy?”

Cơn giận bị đè nén cả đêm của Tiêu Bình Yến rốt cuộc không thể kìm nén được nữa.

“Trèo cao sao? Tạ gia ngày xưa công khanh hiển quý, nay còn lại gì? Chôn thây bên bờ sông Tứ Thủy đến xương cốt cũng mục nát cả rồi!” Hắn chỉ tay vào nội đường, “Đệ nhìn lại xem Lang Gia Vương chọn nữ nhi nhà ai cho nhi tử của mình, và cho cả nhi tử của Cảnh Tham đi!”

Một người là cháu ngoại gái của Trường Sa Vương, một người là nữ nhi của Lư Lăng Chu thị.

Kẻ nào mà chẳng xuất thân từ gia tộc hưng thịnh, thúc bá huynh đệ nhân tài đông đúc?

Tiêu Quyết nhướng mày: “Sao tự dưng lại nhắc đến Cảnh gia?”

Tiêu Bình Yến cơ hồ cắn răng nói:

“Dụ Dương Châu mục Trần Bình vượt sông Hoài để tiêu diệt, là mưu kế của Thái Ông. Thái thú quận Ngô liên hợp với Đinh Tần, Quách Dục, Đào Giới vây thành, là đệ liều chết phá vây. Cảnh gia hắn lập được công cán gì? Lúc Cảnh Tham giao chiến trên sông Hoài, đường lương thảo của quân địch vẫn là do ta đi cắt đứt!”

Nam nhi Lũng Tây Tiêu thị kiến công lập nghiệp không dựa vào quan hệ thông gia, nhưng quân công là do các huynh đệ vào sinh ra tử đổi lấy, một phân một hào cũng phải tính toán cho rõ ràng.

Lần này đánh hạ Dương Châu, Lũng Tây Tiêu thị đứng đầu công lao.

Dựa vào cái gì mà Cảnh gia xuất lực không bằng bọn họ lại được chiếm hết mọi chỗ tốt?

Tiêu Quyết vỗ vỗ vai hắn: “Huynh trưởng lại hồ đồ rồi phải không? Cảnh Tham chính là thê đệ của Điện hạ đấy.”

Tiêu Bình Yến mặt mày âm trầm không nói lời nào.

“Huống hồ chúng ta cũng chẳng chịu thiệt.”

Tiêu Quyết cong môi, đôi mắt cười đến ngả ngớn bạc tình:

“Chỉ nhìn cái dáng vẻ đám ăn chơi trác táng Giang Đông đêm nay hâm mộ ghen tị với ta, hận không thể lấy thân thay thế, thì danh môn quý nữ của sáu quận tám mươi mốt huyện này cộng lại, e rằng cũng chẳng bằng một vị Tạ nữ công tử tuyệt sắc... Này, huynh trưởng đi đâu đấy?”

Tiêu Bình Yến xua xua tay, bóng dáng cao lớn khuất sau ngã rẽ hành lang.

Xung quanh chìm vào tĩnh lặng.

Không còn người khác, nụ cười trên mặt Tiêu Quyết dần thu lại. Đôi mắt ưng giấu trong bóng đêm vắng lặng, sáng rực như lưỡi đao tuyết.

“Lần này tướng quân tức giận thật rồi.”

Phó tướng kỵ binh Ưng Dương là Vệ Kiêu từ trong cửa vòng ra.

Gió đêm hiu hiu, bóng cây lay động dưới ánh trăng.

Ánh mắt Tiêu Quyết lạnh lẽo: “Đêm nay Lang Gia Vương giết người giữa bữa tiệc, máu bắn lên mặt Tạ Bái, nhưng đao lại kề trên cổ người Tiêu gia, huynh trưởng làm sao có thể không giận?”

“Phải nói là mối hôn sự này quả thực quá ức hiếp người.”

Vệ Kiêu cũng mang vẻ mặt khó chịu: “Nữ nhi Chu thị rõ ràng là do phu nhân nhắm trúng trước, đã chuẩn bị nạp thái rồi, thế mà lại bị Cảnh gia nẫng tay trên!”

Tiêu Quyết cười nhạo một tiếng, không nói tiếp.

Nẫng tay trên sao?

Hắn thấy là do người ta không muốn gả cho hắn thì có.

Dương Châu là vùng đất ôm sông gối nước Hoài. Những thế gia đại tộc này tự nắm giữ bánh lái nhà mình, muốn xuôi dòng hành thuyền trên vùng sông nước quen thuộc, cớ sao lại phải dựa dẫm vào bờ đất vàng khô cằn đầy gió cát của Lũng Tây?

Huống hồ hiện tại đến cái bờ cũng chẳng còn.

Cái gì mà Lũng Tây Tiêu thị, cái gì mà sói hoang Lương Châu, bị người ta cướp mất lãnh địa, thì cũng chỉ là một con chó nhà có tang lưu lạc giữa thời loạn thế mà thôi.

Muốn ngồi ăn cơm trên bàn của người Quan Đông sao?

Không có cái mạng đó đâu.

Ngươi vào sinh ra tử trên sa trường, người ta ném cho cục thịt ngoài cửa, coi như là phần thưởng ban cho ngươi.

Hai người vừa từ tịnh phòng phía sau bước ra, Tiêu Quyết bỗng nhiên nghe thấy có người gọi mình.

“Định Mưu! Định Mưu! Việc lớn không ổn rồi!”

Kẻ nọ vẻ mặt hớn hở chạy vội tới, chính là một trong những tên ăn chơi trác táng Dương Châu vừa cùng uống rượu trong tiệc.

Tiêu Quyết và Vệ Kiêu liếc nhau, lên tiếng hỏi: “Chuyện gì không ổn?”

Kẻ nọ lén lút lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn lụa, nghiêng người giũ ra dưới ánh sáng. Lọt vào tầm mắt là những dòng chữ tuyệt đẹp, nét bút kết hợp hài hòa giữa cương và nhu.