Gả Kiêu Hùng
Chương 10
Mọi người trong bữa tiệc đều đã nghe qua chuyện cười Tiêu Quyết lấy đậu tắm làm kẹo viên. Đến đậu tắm mà hắn còn ăn được, thì sức ăn của hắn quả thực rất tốt.
Các thiếu nữ tức khắc cười ngặt nghẽo.
Sau này Lan Thì còn nghe nói, câu nói đó của nàng được truyền đi rất rộng, cứ thế khiến vị Tiêu lang kia bị chê cười thêm trọn một năm.
Lan Thì nghĩ, nếu nàng là Tiêu Quyết, hẳn là rất khó để không ghim mối thù này.
Nếu bắt được chứng cứ nàng định bỏ trốn đào hôn, hắn lại càng không bỏ qua cơ hội nắm thóp nàng này.
Quả nhiên.
Hắn cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, vừa thả câu đã cắn mồi.
Chẳng phải đã tới rồi sao.
Hư...
Dây cương ghì chặt, con ngựa bên ngoài thùng xe hí vang một tiếng, giảm dần tốc độ.
“Nương tử,” A Tĩnh quay đầu lại nói, “Đường phía trước bị đoàn múa na diễn chặn lại rồi, xe ngựa không qua được. Nếu muốn tiếp tục đuổi theo thiếu tướng quân Tiêu gia, chỉ có thể xuống xe đi bộ thôi!”
Lan Thì vén rèm xe lên.
Nơi xa tiếng chiêng trống vang rền. Các tế sư đầu đội mặt nạ na dẫm lên ngọn lửa hừng hực, nâng kiệu thần, vừa hát khúc xua quỷ rước thần vừa đạp ca tiến tới giữa màn sương đêm mênh mang.
Lan Thì nhìn chằm chằm về hướng đó, nơi đáy mắt đen láy phản chiếu lại một đốm lửa nhỏ.
Nàng đột nhiên quát lớn: “Chạy mau!”
Động tác của A Tĩnh còn nhanh hơn cả suy nghĩ.
Tuy không rõ Lan Thì đã phát hiện ra điều gì, nhưng thiếu nữ áo đỏ vẫn ôm chặt lấy nàng, nhảy xuống xe ngựa rồi lao thẳng về phía trước.
Tiếng gió rít gào bên tai.
Những sợi tóc rối bời đan vào nhau trong gió đêm tựa như mạng nhện.
Lan Thì ngoái đầu nhìn lại, quả nhiên thấy những kẻ đeo mặt nạ na kia bỗng nhiên đồng loạt quay sang hướng nàng. Một toán người trong số đó ngừng hẳn điệu múa na vụng về, xách đao sải bước lao tới tấn công A Tĩnh.
Không đợi Lan Thì nhắc nhở, A Tĩnh đã kịp phản ứng.
Nàng buông Lan Thì ra, xoay người rút đao. Lưỡi đao lạnh lẽo va chạm với vũ khí của đối phương giữa không trung, xẹt ra một tia lửa. Sức lực của kẻ địch cực lớn, ép A Tĩnh không thể không lùi lại một bước.
“Hay quá!”
Bá tánh xung quanh chẳng hề phát hiện ra điểm bất thường, vẫn tưởng đó là màn biểu diễn xua quỷ đuổi tà của đoàn na diễn, thế nên mới vỗ tay khen hay.
Giữa tiếng ồn ào náo động, Lan Thì lảo đảo đứng vững.
Không ổn rồi.
Toán người này ít nhất cũng phải mười bảy mười tám tên, toàn là quân sĩ đã qua huấn luyện. Một mình A Tĩnh dù thế nào cũng không thể cản nổi.
Nàng phải chạy.
Chỉ cần nàng có thể thoát thân, A Tĩnh sẽ không phải chịu kết cục như những gì nàng đã thấy trong mộng...
“Lan khanh.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng nàng. Âm thanh kia phảng phất như tiếng rắn độc thè lưỡi, lạnh lẽo mà lại thân mật dán sát vào tai nàng.
Cả người Lan Thì cứng đờ.
Một bàn tay từ phía sau vòng tới trước, giam trọn cả người nàng vào trong khuỷu tay. Hắn nhẹ nhàng ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của nàng.
Mọi âm thanh ồn ào náo động đều rút đi trong khoảnh khắc này.
“Lan khanh, đã lâu không gặp... Cả nàng, và cả A Tĩnh nữa.”
Nam nhân đeo mặt nạ na cất lời.
Tia lửa tung bay, màn đánh nhau kinh động dấy lên từng trận reo hò.
Thùng...
Thùng thùng...
Ba gã tế sư mặc áo đen quần đỏ dẫm lên nhịp trống, nương theo bóng tối và sương khói che lấp, bất động thanh sắc vây quanh A Tĩnh đang trong trận ác chiến.
Thiếu nữ áo đỏ thở hổn hển không ngừng, ngọn tóc vung ra mấy giọt mồ hôi, chớp mắt đã bốc hơi trong ngọn lửa hừng hực phía sau lưng nàng.
Lan Thì vẫn cứng đờ tại chỗ như một con rối gỗ.
Hồn phách tựa như bị rút cạn, chỉ còn lại những mảnh vỡ ký ức trong mộng gào thét xuyên qua cơ thể nàng.
Đừng lo cho ta! Nương tử chạy mau đi!
Mọi người đều đang ở bên ngoài đợi nương tử, đều đang đợi người!
Đợi nương tử về nhà, chúng ta... lại được giống như trước kia...
Máu trào ra từ kẽ ngón tay nàng. Nàng quỳ rạp trên mặt đất, cố nén nước mắt, dùng hết toàn lực cũng không thể bịt kín được lỗ hổng đẫm máu vẫn còn vương hơi ấm kia.
A Tĩnh đã chết.
Những thiếu nữ giống như A Tĩnh, đi theo nàng suốt bao năm qua, cũng đều đã chết.
Trong giấc mộng ấy, suốt tám năm Lan Thì bị Úc Tu cầm tù, các nàng đã cố gắng truyền tin tức vào Lang Gia Vương phủ, thăm dò túc vệ trong ngoài, hết lần này đến lần khác lên kế hoạch tìm cách giải cứu nàng.
Bọn họ tuyệt đối không thể nào chống lại một kẻ nắm giữ trọng binh, quyền cao chức trọng như Úc Tu.
Lan Thì trước nay vẫn luôn thấu hiểu điều này.
Bởi vậy trong mộng, nàng mới thuận theo Úc Tu, ngoan ngoãn ở lại bên cạnh hắn. Dù chưa từng rung động trao gửi con tim, nàng vẫn có thể cùng hắn làm một đôi phu thê tương kính như tân.
Hắn rõ ràng từng hứa với nàng!