Gả Kiêu Hùng
Chương 11
Hắn rõ ràng đã thề thốt sẽ không làm tổn thương đến họ!
Mọi mưu kế, sự bình tĩnh cùng những toan tính thâm sâu trong chớp mắt đều tan thành mây khói.
Cảm xúc nghẹn ngào từ trong giấc mộng tràn ngập lấy thân thể nàng lúc này. Lan Thì hệt như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, hoàn toàn dựa vào bản năng mà cắn xé, va chạm bất kể hậu quả.
Bên tai nàng không ngừng vang vọng một câu nói duy nhất:
Đi chết đi.
Đôi mắt sau lớp mặt nạ Na hí bỗng chốc sững lại.
Lưng áo đẫm mồ hôi, Lan Thì chậm rãi quay đầu.
Tóc mai nàng đã sớm rối bời sau một hồi chạy trốn, gương mặt ngọc mỏng manh trắng bệch không một giọt máu, duy chỉ có đôi mắt tựa như ánh sao lạnh lẽo trong đêm đông, băng giá nhìn chằm chằm vào hắn.
“Úc Tử Thận, sao ngươi không chết đi cho rồi?”
Bàn tay đang đè chặt vai nàng bỗng nhiên siết chặt.
“A Tĩnh!” Lan Thì hít sâu một hơi, hướng về bóng lưng phía trước cất giọng gọi lớn: “Tìm cách dụ hắn qua đây!”
Úc Tu tuy không rõ nàng đang nói đến ai, nhưng hắn hiểu quá rõ bản lĩnh của Lan Thì.
Nghe vậy, Úc Tu gần như chẳng hề chần chừ, lập tức cởi áo ngoài trùm kín đầu nàng lại thành một khối, nhanh chóng ôm nàng đặt vào bên trong thần kiệu của đoàn múa Na.
Hắn đưa tay ra hiệu cho thuộc hạ: “Đi.”
A Tĩnh dùng khóe mắt liếc thấy cảnh tượng ấy, máu nóng khắp người lập tức sôi trào. Nàng chẳng thèm nghĩ ngợi, nhắm thẳng về phía cỗ xe ngựa khi nãy, vung mạnh cánh tay phóng phi đao bay vụt đi.
Keng!
Mũi đao cắm xéo vào càng xe, con ngựa tức thì hí dài một tiếng rồi hoảng sợ tung vó chồm lên.
Đám đông chung quanh lập tức nhốn nháo như một nồi nước sôi sùng sục.
Nơi góc tối xa xa, cành liễu khẽ đung đưa trong gió đêm.
Nam nhân đang gối đầu trên chạc cây bỗng nhiên mở bừng mắt.
“Xảy ra chuyện gì thế?”
Đám quân tốt dưới lòng đường bị giọng nói này làm cho giật bắn mình.
Tên huyện úy dẫn đầu ngẩng phắt lên, nheo mắt nhìn qua kẽ lá liễu một hồi mới nhận ra Tiêu Quyết.
Tên công tử ăn chơi trác táng của Tiêu gia sao lại ở chỗ này?
Cảnh huyện úy vội vàng chắp tay hành lễ:
“Bái kiến Tiêu trung lang tướng. Hình như là đoàn múa Na phía trước xảy ra chút sự cố, hạ quan vẫn chưa rõ đầu đuôi thế nào, chỉ e là có thích khách...”
Huyện úy phụ trách trị an của cả một tòa thành, trên phố xảy ra chuyện thì dĩ nhiên gã phải lập tức tới xử lý.
Lời còn chưa dứt, Tiêu Quyết đã xoay người nhảy xuống đất, thân mật bá vai gã nói:
“Khuấy động lớn như thế, đi thôi, ta cùng huyện úy tới đó xem thử một chuyến.”
“Chuyện này...”
Tròng mắt Cảnh huyện úy đảo quanh lia lịa.
Hiện tại Lang Gia Vương đang tạm trú tại thành Thọ Xuân, việc phòng thủ trong thành vô cùng nghiêm ngặt, những kẻ nắm binh quyền đều là gia thần thân tín của vương gia.
Ai mà chẳng biết Lang Gia Vương vừa trọng dụng lại vừa đề phòng người của Tiêu gia, gã làm sao dám dây dưa dính líu cùng Tiêu Quyết...
Thấy gã ngập ngừng do dự, Tiêu Quyết thu tay về, hời hợt cất lời:
“Ta thì sao cũng được, chỉ là điện hạ đã dụng tâm tổ chức tân niên năm nay thật náo nhiệt cốt để phô trương uy nghiêm ở phương nam, chấn hưng lòng dân. Ngày lành cảnh đẹp thế này nếu để xảy ra tai họa chết người, cái tát này giáng lên mặt điện hạ e là chẳng dễ coi đâu...”
Cảnh huyện úy mang họ Cảnh, vốn là một kẻ bất tài dựa dẫm vào mối quan hệ họ hàng với vương phi mới trèo lên được vị trí này.
Làm việc thì lơ mơ dốt nát, nhưng đạo làm quan giữ ghế thì gã lại sành sỏi hơn ai hết.
Nghe Tiêu Quyết nói vậy, gã lập tức cân nhắc được nặng nhẹ, không dám từ chối nữa.
Dù sao đông người thì thêm vây cánh, gã bèn dẫn một tốp người đi phong tỏa phố xá, còn Tiêu Quyết dẫn theo năm mươi quân lính lên phía trước dò xét, trước khi đi gã còn dặn Tiêu Quyết nếu gặp thích khách thì nhất định phải bắt sống.
Tiêu Quyết cười đáp lời.
Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Nữ công tử Tạ gia chân trước vừa hẹn tình lang tới cửa tây thành, chân sau cửa tây liền hô hào có thích khách.
Thích khách không tới phủ đệ của Lang Gia Vương, lại chạy tới chốn này ám sát dân chúng hay sao?
“Dọn sạch tạp vật cản đường, rồi truyền tin cho chòi canh gác. Đêm nay gió lớn đèn nhiều, một khi hỗn loạn sợ nhất là hỏa hoạn, bảo bọn họ chuẩn bị cho kỹ.”
Tiêu Quyết hạ lệnh xong xuôi liền dẫn theo giáp sĩ, rẽ ngược dòng người, sải bước chạy vội về phía đoàn múa Na đang khiêng thần kiệu đằng kia.
Trong màn đêm mùa xuân, ánh mắt Tiêu Quyết trở nên âm trầm lạnh lẽo.
Lang Gia Vương, Tạ Bái, Cảnh Tham, Cảnh huyện úy... Những bóng hình, từng nét mặt cùng từng câu nói đầy ẩn ý của đám người đêm nay lần lượt hiện lên trong tâm trí hắn.