DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 14

999 từ

Cả người Tiêu Quyết bỗng khựng lại.

Không chỉ bởi vì gương mặt kinh thế hãi tục này, mà còn bởi vì...

Nàng đang cười.

Trong chớp mắt, những nghi vấn vụn vặt suốt dọc đường đi được xâu chuỗi lại với nhau, Tiêu Quyết giật mình tỉnh táo lại. Hắn nhìn gã nam nhân đang đầm đìa máu tươi dưới đất, rồi lại nhìn sang nàng.

Có gì đó không đúng.

Nàng căn bản không phải tới đây để bỏ trốn theo trai!

Ngọn trường thương vừa định thu thế rút về, chẳng ngờ lại vấp phải một lực cản nhẹ, mũi thương vậy mà bị người ta nắm chặt lấy, mượn đà kéo luôn cả bóng hình màu xanh nhạt kia bước ra ngoài.

“Ngươi...!”

Lan Thì nắm chặt lấy đầu ngọn thương của hắn, mượn lực từ từ đứng vững.

Dưới ánh trăng bàng bạc, chiếc áo mỏng của nàng tựa như một làn khói nhẹ. Nàng ngẩng đầu, đôi môi tái nhợt không chút sắc máu khẽ cong lên:

“Không có bản lĩnh sao? Thế này chẳng phải là rất có bản lĩnh hay sao?”

Ngay trong lúc hai người đang đối thoại, đám hộ vệ vây quanh Úc Tu thấy chủ nhân tạm thời không nguy hiểm tới tính mạng bèn quay đầu lại, bất chấp sự ngăn cản của Úc Tu mà lớn tiếng quát mắng Tiêu Quyết:

“Tên nhãi ranh to gan lớn mật! Ngươi có biết...”

Bất thình lình, Tiêu Quyết xoay người nhảy phắt xuống ngựa với tốc độ cực nhanh, đạp thẳng một cước nhét ngược những lời còn lại vào họng tên kia.

Tên đó còn chưa kịp ú ớ, bàn tay từng bóp nát xương cằm người khác của Tiêu Quyết đã bóp chặt lấy miệng gã, vốc một nắm bùn đất thô bạo nhét thẳng vào cổ họng dưới lớp mặt nạ của gã!

“Ư... ư... oẹ...!”

Những kẻ khác sợ hãi kinh hoàng, tên điên này rốt cuộc muốn làm gì?

“Tiêu Quyết!” Một tên hộ vệ khác gầm lên gọi thẳng tên hắn, giơ tay toan tháo mặt nạ ra: “Ngươi mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho rõ...”

Lại thêm một cú đá sấm sét giáng thẳng vào giữa ngực.

Cú đá này mang theo uy lực kinh hồn, hất văng liên tiếp ba tên ngã lăn lộn trên đất.

Tiêu Quyết chẳng hề nương tay lấy nửa phần, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào chỗ chết mà đánh. Chuyện đã tới nước này, hắn còn gì mà không hiểu nữa?

Tạ Lan Thì dù sao cũng là đích nữ của Đan Dương Tạ thị, nếu nàng đã biết trước đêm nay có kẻ muốn tới bắt cóc nàng, tại sao không trực tiếp cầu cứu Lang Gia Vương?

Sao phải đi một vòng quanh co, tốn bao tâm tư lừa hắn tới tận đây?

Chỉ có một câu trả lời duy nhất.

Đám người này chính là người của phủ Lang Gia Vương, còn kẻ được bọn chúng liều mạng che chở kia, không ai khác chính là Úc thế tử!

Đêm nay hắn đã trúng kế mắc bẫy, giờ có dừng tay lại cũng chẳng cứu vãn được gì.

Lang Gia Vương suốt dọc đường đi đã chèn ép Tiêu gia đủ đường, vừa hòa hoãn vừa chèn ép. Thái Ông dạy hắn phải nhẫn nhịn, nhưng hắn vốn là một kẻ ngang tàng chẳng ra gì, cục tức này nghẹn lại đến tận hôm nay cũng phải tìm chỗ phát tiết. Hắn dứt khoát coi như không biết gì, cứ thế mượn gió bẻ măng làm tới luôn!

Rầm, rầm, rầm!

Tiêu Quyết túm chặt gáy tên hộ vệ cuối cùng, gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên cuồn cuộn, không chút biểu cảm nện liên tiếp đầu gã vào thân cây!

Chẳng biết đã nện bao nhiêu cái.

Tên hộ vệ đầu be bét máu trượt ngã sõng soài dưới chân Úc Tu.

Trong màn đêm u tối, tiếng lá liễu xào xạc cọ vào nhau, từ đằng xa vọng lại tiếng nhạc múa ca tạp kỹ, bên tai Úc Tu bỗng vang lên một tiếng tuốt kiếm sắc lẹm xé toạc không gian.

Keng!

Đồng tử Úc Tu co rút kịch liệt.

Mũi đao sắc lạnh đột ngột dừng lại ngay trước chiếc mặt nạ của hắn.

Úc Tu trong nháy mắt đã hiểu ra, Tiêu Quyết biết rõ hắn là ai, chính vì biết rõ thân phận của hắn nên giờ phút này tên điên này mới ra tay tàn nhẫn đến bực này!

“Tiêu Quyết, ngươi dám tháo mặt nạ của ta xuống không?”

Ánh mắt Úc Tu sáng rực như đuốc, gằn từng chữ một hỏi.

Ánh đao phản chiếu tia sáng lạnh lẽo rọi thẳng vào mắt hắn, Tiêu Quyết đang nửa ngồi nửa xổm khẽ bật cười, một bên lông mày nhếch lên, mang theo vẻ kiêu ngạo ngông cuồng không chấp nhận nổi nửa hạt cát trong mắt.

“Ngươi hỏi ta sao? Bản thân ngươi có dám tự tay tháo mặt nạ của mình xuống không?”

Vị Úc thế tử này đêm nay huy động lực lượng rầm rộ như vậy, rõ ràng là muốn tiền trảm hậu tấu.

Hắn trắng trợn phá hoại đại cuộc của phụ thân hắn như thế, nếu thành công thì không sao, nhưng nếu đã thất bại lại còn chọc giận Lang Gia Vương thì đúng là công dã tràng, giỏ tre múc nước.

Chưa biết chừng còn ảnh hưởng nghiêm trọng tới vị trí thế tử của hắn.

Chuyện đã tới nước này, đêm nay hắn chắc chắn chẳng thể cướp được ai đi.

Nếu đã như vậy, vị Úc thế tử này không tháo mặt nạ, còn hắn cũng giả vờ như không biết thân phận của đối phương, đôi bên không chọc thủng tầng giấy dán cửa sổ này mới là sự lựa chọn khôn ngoan nhất.