Gả Kiêu Hùng
Chương 15
Đối phương so với hắn càng hiểu rõ điều này hơn.
Tiêu Quyết cười lạnh một tiếng, đứng dậy thu đao vào bao, quay sang phân phó đám quân sĩ mặc giáp bên cạnh:
“Tặc phỉ bắt cóc thê tử của ta, hiện tại tòng phạm đã đền tội, thủ phạm chính đã sa lưới. Bịt kín đầu hắn lại rồi trói chặt, áp giải về giao cho Cảnh huyện úy của các ngươi xử lý!”
“Rõ!”
Úc Tu nghe xong những lời này, lồng ngực chợt nghẹn lại, trừng mắt nghiến răng nghiến lợi.
Thê tử?
“Một tên võ phu hèn mọn vùng Lương Châu, một con chó mất nhà chạy từ Lũng Tây tới đây, ngươi cũng xứng nhúng chàm nàng sao...”
Kẻ đang giả câm giả điếc là Tiêu Quyết lạnh lùng xoay người, bước nhanh về phía bóng hình màu xanh nhạt đằng kia.
Lan Thì đang dùng dao cắt sợi dây thừng quấn trên người A Tĩnh.
Tay nàng yếu ớt không có lực, sợi dây thừng to bằng ba ngón tay này cắt ra vô cùng khó khăn, chỉ một lát sau trán nàng đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
Ngay sau đó, một thanh đao sắc bén từ phía sau vươn tới, lưu loát chặt đứt sợi dây trói trên tay A Tĩnh chỉ trong một đường đao.
A Tĩnh vui mừng khôn xiết ngẩng phắt đầu lên.
“Đừng có cười.”
Tiêu Quyết cắm phập thanh đao xuống đất. Hắn vốn đang ôm một bụng lửa giận, đối diện với gương mặt tươi cười của A Tĩnh, hắn ngoài cười nhưng trong không cười nhếch khóe môi, chỉ tay vào mặt nàng cảnh cáo:
“Ta xử lý chủ tử của ngươi trước, kẻ tiếp theo sẽ là ngươi đấy.”
Nụ cười của A Tĩnh lập tức cứng đờ trên mặt.
Nàng trơ mắt nhìn Tiêu Quyết vác nương tử nhà mình lên vai, một mạch sải bước đi thẳng vào trong rừng cây bên cạnh, tức thì lăn lộn bò dậy.
Dây trói dưới chân vẫn chưa được tháo, A Tĩnh vừa trườn về phía thanh đao mà Tiêu Quyết bỏ lại, vừa tức giận chửi ầm lên:
“Tên dâm tặc vô sỉ! Ngươi dám đụng tới một cọng lông tơ của nương tử nhà ta, ta nhất định sẽ thiến sạch ngươi!”
...
Đi chưa được bao xa, Tiêu Quyết đã đặt người trên vai xuống một tảng đá xanh lớn trong rừng.
“Thiến ta?”
Hai tay hắn chống lên vạt váy đang xòe ra của nàng, khẽ khom người xuống, bờ vai rộng lớn vững chãi gần như bao trùm toàn bộ thân hình Lan Thì trong bóng râm của hắn.
“Nữ công tử chẳng những thông tuệ hơn người, mà người bên cạnh cũng toàn là nhân tài kiệt xuất nhỉ.”
Phiến đá lạnh ngắt như băng khiến Lan Thì bị lạnh tới mức khẽ nhíu mày.
Tiêu Quyết cố tình nở một nụ cười đầy tà khí:
“Tên mọi rợ đến từ Lương Châu này không giống đám thế gia đại tộc học rộng hiểu nhiều của các ngươi, chỉ có chút bản lĩnh cắc ké trên giường này thôi, ngộ nhỡ chưa kịp thi triển đã bị phế mất thì chẳng phải quá đáng tiếc sao?”
Đêm nay hắn đã uống rất nhiều rượu, lại vừa trải qua một trận kịch chiến, cơ thể tráng kiện tràn ngập sức mạnh vô tận, từng luồng hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt Lan Thì.
Ánh mắt Lan Thì lại lạnh lùng tựa như sương tuyết.
“Chưa chắc đâu.”
Thân hình nàng vô cùng mảnh mai, khi khẽ ngẩng cằm lên, mấy đường gân xanh nơi cần cổ trắng ngần hiện lên rõ mồn một, trong nét yếu ớt lại toát ra một sự kiên cường khác lạ.
Lan Thì khẽ mỉm cười nói: “Còn chưa từng thi triển qua, làm sao biết được đó là bản lĩnh thật sự hay chỉ là trò múa may hoa mỹ?”
Tiêu Quyết bị nụ cười của nàng làm cho sững sờ.
Ở khoảng cách gần gũi đến thế này, đuôi mắt cong cong của tuyệt sắc mỹ nhân hiếm khi mỉm cười, cảm giác xa cách bỗng chốc tan biến trong chốc lát, khiến người ta bất giác sinh ra một ảo giác dịu dàng lưu luyến khôn nguôi.
Ngặt nỗi miệng nàng lại thốt ra những lời mập mờ ám muội đến bực này.
Dung mạo khuynh đảo Trường An, thanh tao tuyệt trần thế gian không ai sánh bằng.
Vị Đan Dương quý nữ này...
Quả thực là một mỹ nhân chỉ thuộc về kẻ mạnh.
Tiêu Quyết đứng thẳng người dậy, cười lạnh nói: “Nàng có vẻ tò mò nhỉ?”
Lan Thì thản nhiên đáp: “Thường tình của con người thôi.”
“Kẻ theo đuổi nữ công tử nhiều như cá diếc qua sông, ta chỉ sợ mình có lòng mà không có mạng.”
“Hóa ra là có lòng,” Lan Thì khẽ gật đầu, “Có lòng là tốt rồi. Sau khi hôn ước thành toàn, tháng ngày sau này còn dài, ta sẽ chờ xem bản lĩnh thật sự của trung lang tướng.”
“...?”
“Hửm?” Nàng bình thản nhìn lại hắn.
Tiêu Quyết bật cười.
“Nàng không sợ ta, nàng rất hiểu ta sao?” Hắn bất thình lình cất tiếng hỏi.
Sự nhạy bén của hắn khiến Lan Thì nhất thời rơi vào im lặng.
Sợ hay không thì chưa bàn tới, nhưng hiểu biết về hắn thì nàng đích thực có đôi phần.
Trong giấc mộng kia, nàng thường xuyên nghe ngóng được cái tên Tiêu Quyết.
Phần lớn thời gian, tên tuổi của hắn đều gắn liền với quân vụ. Hôm nay Tiêu Quyết đánh hạ tòa thành nào, ngày mai lại chém đầu thượng tướng nhà ai, một phòng đầy mưu sĩ võ tướng thở ngắn than dài, tiện mồm chửi rủa hắn là kẻ phản bội vong ân phụ nghĩa, lòng lang dạ thú.