DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 19

982 từ

Nương tử rất ít khi ra khỏi cửa, càng không thể có bức họa nào truyền ra ngoài. Tử Thận công tử sau khi đến Dương Châu, rốt cuộc làm sao lại phát hiện ra thân phận của nương tử?

Lúc này Trầm Ngư mới tái xám mặt mày xòe đôi bàn tay mình ra.

Đôi bàn tay ấy thon dài nuột nà, không một vết chai, lại để móng tay rất dài, trên móng còn được gọt giũa và vẽ hoa văn tỉ mỉ, tinh xảo đến mức khiến người ta nhìn qua một lần là ấn tượng mãi.

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.

Trầm Ngư ngày thường đi lại bên ngoài, tiếp xúc không ít người, tính tình lại trương dương thích khoe khoang, nên không ít nữ tì thấy móng tay nàng đẹp liền bắt chước làm theo.

Người Dương Châu có lẽ chỉ cảm thấy mới lạ đẹp mắt, nhưng Úc Tu vừa nhìn một cái liền nhận ra ngay, đây là hoa văn mà trước đây lúc rảnh rỗi Lan Thì thường vẽ cho các nữ tì bên cạnh nàng.

Vì chuyện này mà trước đây Lan Thì còn hay bị đồng môn trêu chọc.

Sở thích độc đáo như thế này, Lan khanh quả thực là một thiếu niên phong lưu nha.

Từ manh mốc đó, Úc Tu mau chóng đặt tầm mắt lên người nhị nữ công tử Tạ gia.

Hắn cũng nhanh chóng biết được, vị nữ công tử này năm bảy tuổi đã ở lại Trường An dưỡng bệnh, đến mười bảy tuổi mới trở về Dương Châu.

Mà người bạn học thân thiết của hắn là Chung Phức, tức Chung Lan Khanh, cũng chính là năm bảy tuổi tới Trường An, và qua đời vào năm mười bảy tuổi.

Đến lúc này Lan Thì mới tỏ tường ngọn ngành nguyên do.

Nàng nhìn về phía Trầm Ngư.

“Đưa tay cho ta xem nào.”

Lan Thì ngửa bàn tay về phía Trầm Ngư, Trầm Ngư ngập ngừng đặt đôi bàn tay đang thút thít của mình vào lòng bàn tay nàng.

Lan Thì ngắm nghía một hồi rồi mĩm cười: “Đã nhạt màu rồi, ngày mai đợi tinh thần ta tốt hơn chút, ta sẽ vẽ lại hoa văn mới cho ngươi.”

Trầm Ngư ngẩn ngơ.

Cẩm Thư bất lực thở dài, Ngọc Thước giận dỗi hừ mạnh một tiếng, A Tĩnh đứng sang một bên ngáp ngắn ngáp dài, trông vẫn chưa ngủ dậy hẳn.

Lúc này vành mắt Trầm Ngư mới thực sự đỏ ửng.

Nàng gục đầu vào chăn của Lan Thì, tuy không cất lời xin lỗi nữa nhưng sự hối hận và áy náy đã bộc lộ rõ ràng ra ngoài.

Đều tại nàng mà nương tử mới bị lộ thân phận, mới chuốc lấy tai họa lớn thế này.

Nếu đêm qua mà để Tử Thận công tử giở trò thành công...

Nàng dù có chết mười lần cũng không đền hết tội.

Lan Thì rũ mắt xoa xoa các đầu ngón tay của Trầm Ngư.

Đôi bàn tay như thế này, được chăm chút cẩn thận nhiều năm, có thể thêu ra những bức thêu tuyệt mỹ trên lụa là, vậy mà trong giấc mộng lại thịt nát máu rơi, mười ngón tay bị gãy nát trong bùn đất.

Lan Thì lại vỗ vỗ vào cạnh sập của mình, nghiêng đầu nhìn Ngọc Thước:

“Không đút ta uống thuốc sao? Vất vả sắc lâu như thế, để nguội thì phí lắm.”

Ngọc Thước lúc này mới thu lại vẻ tức giận, vờ như không tình nguyện nhưng thực chất lại hất Trầm Ngư ra, cẩn thận thử độ nóng rồi mới đưa chén thuốc đến bên môi Lan Thì.

Vị thuốc đắng chát vô cùng, vậy mà Lan Thì uống vào không hề nhíu mày lấy một cái.

Hai năm qua, thuốc như thế này ngày nào nàng cũng phải uống một chén.

Cẩm Thư nhíu mày cất lời:

“Chuyện này quả thực cũng không thể trách Trầm Ngư được, chỉ là Tử Thận công tử tại sao lại phải dùng đến thủ đoạn bỉ thỉu như thế? Cho dù biết thân phận của nương tử, thật sự có ý với nương tử, thì mang tam thư lục lễ tới cửa cầu thân, nương tử chưa chắc đã từ chối thẳng thừng mà.”

“Bởi vì Lang Gia Vương không đồng ý.”

Lan Thì uống xong ngụm thuốc cuối cùng, trong mắt mang theo vài phần mệt mỏi.

“Lần này ông ta vốn nếm mùi thất bại, để mất Ký Châu, giờ mới ủ dột tháo chạy về phía nam. Lang Gia Vương nếu muốn phản công U Châu mục Uất Trì Sóc thì bắt buộc phải liên minh với quân Kinh Châu và Dự Châu, thế nên ông ta mới tìm cháu ngoại gái của Trường Sa vương cho Úc Tu.”

Kinh Châu có sáu quận một chư hầu quốc, trong đó quốc gia đó chính là Trường Sa quốc.

“Cùng lúc đó, Tiêu thị ở Lũng Tây đến nương tựa vào ông ta, lại lập nên đại công. Cái ân cứu mạng này quá lớn, thưởng nhẹ hay thưởng nặng đều không thích hợp. Vừa hay thiếu quân Tiêu gia chưa từng đính hôn, chọn một thế tộc chỉ có tiếng tăm suông nhưng không có tiềm lực tài chính để sánh đôi, vừa có thể giúp Tiêu thị cắm rễ ở Dương Châu, lại không đến mức tiếp thêm lực lượng quá lớn gây nguy hại cho bản thân...”

Lan Thì chống cằm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt: “Người này quả nhiên có chút thiên phú, đúng là nhân tài làm chính trị.”

“Hắn tính là cái thứ gì chứ!”

Trầm Ngư nhảy dựng lên, trong đôi mắt hồ ly kiều diễm đầy vẻ khinh bỉ.