DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 20

996 từ

“Lúc trước hắn một lòng một dạ bon chen trong quan trường Trường An, nếu không nhờ nương tử chỉ điểm cho hắn rằng nông dân khởi nghĩa khắp nơi, quân đội Trường An không tiếp ứng kịp cho các địa phương, triều đình chao đảo, không nên làm quan mà nên chiêu binh mãi mã ra địa phương diệt giặc lập công, thì lão tặc đó có được ngày hôm nay sao? Chắc giờ vẫn còn mang đôi giày rơm rách rưới làm một tên quan nhỏ như hạt mè ở Trường An ấy chứ!”

“Còn cái vị Cảnh phu nhân kia nữa...”

Lang Gia Vương phi trước đây khi chưa làm vương phi, mọi người nhắc đến bà ta đều gọi là Cảnh phu nhân.

Trầm Ngư trừng mắt cười lạnh: “Năm xưa, tiểu muội nhà bà ta suýt chút nữa bị cháu trai của hoạn quan Lưu Phùng Chi cưỡng ép cưới làm thiếp, nếu không nhờ nương tử chạy vạy khắp nơi móc nối quan hệ thì liệu có cứu được tiểu muội nhà bà ta ra không? Nước mỡ trên thớt của tiệm bán thịt heo nhà bà ta còn chưa rửa sạch kìa, bày đặt làm bộ làm tịch vương phi cái gì chứ! Hừ!”

Lan Thì ngậm cười, vô cùng hứng thú nghe Trầm Ngư chửi rủa.

“Còn cả tên man di Lũng Tây kia nữa...”

Nói tới đây, Trầm Ngư bỗng ngập ngừng.

Ngọc Thước hừ cười: “Sao không mắng tiếp đi? Thấy người ta đẹp trai nên xuân tâm rạo rực, không lỡ mắng à?”

Trầm Ngư chẳng hề giấu giếm, ngón tay quấn lấy một lọn tóc, lý lẽ hùng hồn:

“Ở cái tuổi của ta, xuân tâm rạo rực thì có gì kỳ lạ chứ? Ra ngoài một chuyến thấy thiếu niên tuấn tú thì ngày nào ta chẳng rạo rực. Lúc trước là Tử Thận công tử, Xuân Dương công tử, rồi Trường Lăng công tử... Thôi bỏ đi, Tử Thận công tử xui xẻo quá, ta không thèm thích hắn nữa!”

Nghe thấy một cái tên được nhắc tới, nụ cười trên khóe môi Lan Thì chợt nhạt đi.

Úc Tử Thận không phải thứ tốt lành gì, nhưng kẻ đó còn tàn nhẫn và ác liệt hơn Úc Tử Thận gấp trăm lần.

“Nói tới công tử hôm qua đưa nương tử về...”

Cẩm Thư thần sắc vi diệu, ngoảnh đầu nhìn ra tiền viện một cái, “Hôm nay nương tử phải cẩn thận đấy nhé, vị công tử kia rất có bản lĩnh, hôm qua mới chạm mặt một cái mà đã đắc tội với cả nhà rồi.”

Phía tây nam Tạ trạch, bên trong Thủ Huyền Cư.

Phụ thân của Lan Thì là Tạ Bái đang ngồi trước bàn đọc sách sơn đen để mài mực.

Ông suy nghĩ suốt một đêm, đắn đo suy tính kỹ lưỡng, cuối cùng vẫn quyết định nhấc bút viết một bức thư gửi tới Dĩnh Xuyên.

Mới viết được một nửa, từ ngoài sân viện vang lên tiếng chổi quét dọn cùng tiếng bước chân vội vã.

“Thúc huynh có ở đó không? Ta và Trọng huynh có chuyện muốn bàn với huynh...” Là giọng của Tạ Tiêu ở tứ phòng.

Tạ Bái nhíu mày ngẩng đầu.

Còn chưa kịp ngăn cản, Tạ Tễ ở nhị phòng và Tạ Tiêu ở tứ phòng đã đẩy cửa đi vào.

Hai người vừa thấy ông đang viết thư thì biến sắc, lập tức sải bước tới cướp lấy bức thư viết dở để xem kỹ.

Nhanh chóng lướt qua một lượt, Tạ Tiêu dừng chân thở dài:

“Thúc huynh hồ đồ quá! Huynh tưởng rằng huynh mang theo vài chục đồng gia binh là có thể rời khỏi Dương Châu, đưa con gái huynh tới Dĩnh Xuyên Chung thị tránh họa sao? Huynh coi thường những người này quá rồi đấy!”

“Thôi, có gì thì nói, hà tất phải làm ầm ĩ lên?”

Tạ Tễ đứng ra hòa giải.

Nói xong, Tạ Tễ liếc nhìn Tạ Bái một cái, trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi:

“Thúc đệ quả thực đã quyết tâm muốn tới Dĩnh Xuyên?”

Bị đoạt tin, Tạ Bái sắc mặt không hề thay đổi, khí độ vẫn trầm tĩnh.

“Đúng vậy.”

Tạ Tễ nheo mắt: “Lang Gia Vương binh hùng tướng mạnh, quyền khuynh một phương, thúc đệ dù có trốn đi được thì e là Dĩnh Xuyên Chung thị cũng chưa chắc đã dám thu lưu các người.”

“Không ngại thử một lần.” Tạ Bái bình tĩnh đáp.

Tạ Tiêu ở tứ phòng không kìm được cười lạnh:

“Thúc huynh đi như thế thì dứt khoát thật đấy, vì con gái mà ngay cả tính mạng cả nhà cũng không thèm đái hoài! Ta thật không hiểu nổi, trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, tên thiếu quân Tiêu gia kia lại chẳng phải hùm tha ma bắt, làm sao chỉ vì một mối hôn sự mà phải đánh đổi cả nhà huynh đệ chúng ta chứ?”

Tạ Bái bình tĩnh nhìn hắn: “Vậy để con gái ngươi gả đi?”

Tạ Tiêu nghẹn lời cứng họng, ánh mắt Tạ Bái đảo qua khuôn mặt của hai người.

“Đêm qua tên thiếu quân Tiêu gia cuồng vọng bất bộc thế nào, các người cũng tận mắt nhìn thấy rồi. Tạ Bái ta không giống các người, ta chỉ có một mống con gái này, mẹ đẻ mất sớm, lại ốm đau bệnh tật, không đi thì chẳng lẽ đưa nó vào hang hùm miệng cọp cho tên nhãi ranh đó hành hạ?”

Nhắc tới chuyện đêm qua, hai người họ cũng không khỏi im lặng.

Nói đi nói lại, tất cả đều tại tên thiếu quân Tiêu gia đó!

Giá như hắn thốt ra được nửa câu tiếng người thì đã không tới mức dọa cho nhạc phụ hắn sợ đến mức suốt đêm viết thư đưa cả nhà bỏ trốn!