DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 21

1013 từ

Đêm qua tiệc tùng tới giờ Hợi mới tan, xe ngựa Tạ gia vừa về tới ngoài cửa thì đã nghe gia nhân báo trong nhà có khách tới.

Lại còn bảo nhị nữ công tử suýt gặp nạn, là người này đưa về.

Mọi người đi dự tiệc vừa nghe chuyện này liền vội vã rảo bước vào nhà.

Mới bước vào tiền viện, từ xa đã thấy trên sảnh có bóng người, tiến lại gần nhìn một cái, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.

Người nọ xõa tóc tháo mão, ngồi nghiêng ngả tự do, một tay tựa lên bàn, đang chán chường tung hứng mấy hạt dẻ rồi ngửa đầu đớp lấy bằng miệng.

Quả thực ngông nghênh như thể đang ở chính nhà mình.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn nghiêng đầu đón lấy ánh mắt của người Tạ gia, trên khuôn mặt góc cạnh thâm trầm ấy, lông mày nhướng lên, nở nụ cười cợt nhả.

“Hằng nghe Đan Dương Tạ thị ngày càng sa sút, đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Ngay cả hạt dẻ đãi khách trong nhà cũng ăn tới mức chát xít thế này, xem ra tên Dương Châu mục Trần Bình trước đây quả thực đã bóc ngắn cắn dài Tạ gia đến kiệt quệ rồi. Sau này nhị nữ công tử xuất giá, nhà các người e là cũng chẳng đào đâu ra được mấy đồng của hồi môn nhỉ?”

Chỉ vỏn vẹn mấy câu này mà sắc mặt người Tạ gia lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Trước mặt những thế gia đại tộc thế này, bàn về chuyện tiền bạc vốn đã là việc không mấy thể diện, huống chi lại còn bị bóc phốt ngay trước mặt như thế?

Thế nhưng Tiêu gia dù sao cũng là thuộc cấp đang được Lang Gia Vương trọng dụng lúc này.

Tại dạ yến đêm qua, mọi người đều thấy rõ Lang Gia Vương đối xử với Tiêu Quyết chẳng khác nào con ruột, đến mấy tên con trai của Lang Gia Vương trước mặt ông ta cũng chưa chắc đã dám cuồng ngôn vô sợ như Tiêu Quyết.

Tạ Tễ ở nhị phòng nén giận, coi như không nghe thấy, tiến lên hỏi:

“Nghe nói Tiêu trung lang tướng tối nay đã cứu cháu gái ta, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Nhân lúc hôm nay đông vui, có lũ tặc phỉ định đục nước béo cò thôi. Đã bị ta đâm chết mấy tên, số còn lại giao cho Cảnh huyện úy rồi.”

Tiêu Quyết đứng dậy, thong thả sải bước tới trước mặt ba vị trưởng bối Tạ gia.

Thân hình hắn quá đỗi cao lớn, vừa tiến lại gần, ánh nến xung quanh dường như cũng bị che khuất mất vài phần. Chẳng cần làm gì, chỉ đứng yên đó thôi thì cả người hắn đã tỏa ra một luồng uy áp ẩn tàng khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.

Tiêu Quyết vuốt cằm, ra vẻ khó xử:

“Nhưng mà... Nữ công tử nhà các ngươi xưa nay đều ốm yếu như vậy sao?”

Tạ Bái lạnh lùng liếc hắn.

Tiêu Quyết nói: “Thế thì khó làm rồi. Nói thật, mạch này nhà ta nhân khẩu không được thịnh vượng, toàn trông cậy vào ta nối dõi tông đường, ít nhất cũng phải sinh lấy bốn năm đứa. Nhị nữ công tử gầy yếu như thế, e là không chịu nổi. Ngày sau ta nạp thêm vài vị cơ thiếp, chắc nhạc phụ cũng có thể thông cảm nhỉ?”

Một cánh tay không nặng không nhẹ đặt lên vai Tạ Bái, khiến cả bờ vai y hơi trĩu xuống.

Tứ phòng Tạ Tiêu sợ huynh trưởng chọc giận người này, liên tục nháy mắt ra hiệu. Ngoài cửa, các nữ quyến không được vào nội đường nghe thấy thế, sắc mặt ai nấy đều hoảng sợ.

Thật là cuồng vọng, không biết lễ nghĩa!

Tạ Bái im lặng một lát, chậm rãi nói:

“Ý tưởng này của Tiêu trung lang tướng, lại không mưu mà hợp với vị phú thương số một Hoằng Nông là Giả Chương. Giả gia gia đồng hàng ngàn, ruộng ao vạn khoảnh, vì muốn có người nối dõi mà cũng rộng rãi nạp hơn mười cơ thiếp, cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì...”

Bầu không khí trong nội đường chợt trở nên căng thẳng, lạnh lẽo.

Tiêu Quyết vẫn cười cợt nhả, cà lơ phất phơ.

“Tuy nhiên, Tiêu trung lang tướng tuổi trẻ cường tráng, chắc hẳn sẽ không đi vào vết xe đổ này.”

Trán người nhà họ Tạ ứa mồ hôi lạnh, ánh mắt đảo quanh giữa hai người, chỉ sợ Tiêu Quyết đương trường trở mặt.

Thật lâu sau, Tiêu Quyết mới lên tiếng: “Quả nhiên là có nữ tất có phụ.”

Hắn xoay người.

“Người đã bình an đưa đến, ta đi đây.”

Mọi người âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa đi được hai bước, Tiêu Quyết bỗng nhiên quay đầu lại, khóe môi hơi nhếch lên.

Hắn sinh ra với mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt cực kỳ anh tuấn, đến mức dù có nói ra lời thô tục nào, từ miệng hắn thốt ra cũng mang lại ảo giác phong lưu mà không hề hạ lưu.

“Thực ra hà tất phải tìm cơ thiếp ở đâu xa. Nghe nói Tạ gia vẫn còn không ít nữ công tử chưa đính hôn, tùy tiện chọn lấy một người, tỷ muội cùng gả cho một chồng, chẳng phải cũng là một đoạn giai thoại sao?”

Lần này, dù Tạ Bái có hàm dưỡng tốt đến đâu cũng không khỏi giận tím mặt.

“Không biết xấu hổ! Đồ vô sỉ!!!”

Tiêu Quyết cười lớn, bước ra khỏi Tạ trạch đang chìm trong một mảnh hỗn loạn.

Trải qua chuyện này, dù hai huynh đệ nhị phòng và tứ phòng có muốn khuyên Tạ Bái ở lại, cũng đã mất đi vài phần tự tin.