DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 23

983 từ

“Đã là bàn về hôn sự của con, sao lại không liên quan đến con được?”

Nàng không lùi mà tiến, vòng qua Tạ Bái, dưới ánh mắt vô cùng kinh ngạc của Tạ Tễ và Tạ Tiêu, chậm rãi ngồi xuống vị trí bên phải.

Tạ Tễ bỗng nhiên chú ý tới tư thế ngồi của nàng.

Nâng vạt áo, xoay vai, động tác thong dong, hơn nữa tay trái theo bản năng hơi buông thõng.

Không giống dáng vẻ uyển chuyển của nữ tử tầm thường, mà lại giống như thế gia công tử ngày thường hay đeo bội kiếm, khi ngồi xuống theo bản năng sẽ vỗ vào chuôi kiếm.

Lan Thì cười nhạt nói:

“Nhị bá, tứ thúc, làm phiền hai vị đã nhọc lòng vì hôn sự của ta. Các người yên tâm, ta và phụ thân tuyệt đối sẽ không rời khỏi Dương Châu, liên lụy đến những người khác trong nhà.”

Tạ Bái không tán đồng, chau mày lại.

Tứ phòng Tạ Tiêu đánh giá cô cháu gái có dáng vẻ đoan chính này, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.

Tuy là người một nhà, nhưng ngày thường số lần bọn họ có thể nhìn thấy Lan Thì cũng không nhiều.

Chỉ thỉnh thoảng nghe phu nhân nhà mình nhắc tới vài câu.

Vị nhị nữ công tử này khi ở Trường An cũng không biết bận rộn cái gì, dệt vải may áo, thêu thùa nữ công, mọi thứ đều không biết. Đôi tay kia sinh ra rõ là đẹp, đáng tiếc lại vụng về cực kỳ!

Hay là:

Dẫn nàng ta ra ngoài dự tiệc giao tế, lúc nào cũng đùn đẩy từ chối, làm như ta phải cầu xin nàng ta vậy! Cả ngày chỉ một lòng một dạ tụ tập cùng mấy đứa tiểu nữ tỳ của nàng ta. Ta thấy, Tạ gia chúng ta thật sự phải nuôi nàng ta cả đời rồi.

Cứ lải nhải bên tai y suốt hai năm như thế, ấn tượng của Tạ Tiêu đối với vị nhị nữ công tử này chỉ gói gọn trong mấy chữ: ngu dốt, ít nói, ốm yếu, không thể mang ra mặt tiền mà thôi.

Nhưng hôm nay vừa mở miệng, lại tựa hồ không giống với những gì y tưởng tượng.

Một tia nghi hoặc xẹt qua trong đầu Tạ Tiêu rất nhanh. Y gật gật đầu, lại dùng giọng điệu âm dương quái khí nói với nàng:

“Vậy thì tốt. Cháu tuổi tuy nhỏ, nhưng lại biết tiến thoái hơn phụ thân cháu đấy.”

Tạ Tễ cũng hùa theo: “Cháu có thể ở lại thực hiện hôn ước, đương nhiên là tốt nhất rồi.”

Còn về phần gia tài của tam phòng...

Tạ Bái không có con trai, nhị nữ công tử vừa xuất giá, chuyện dưỡng lão tống chung đều phải trông cậy vào nhị phòng và tứ phòng bọn họ. Miếng thịt này, tóm lại vẫn sẽ rơi vào nồi của bọn họ mà thôi.

Lan Thì thấy hai người đều vô cùng hài lòng, liền tùy tay cầm lấy một con dao rọc giấy trong thư phòng, vừa xoay xoay, vừa tỏ vẻ buồn rầu mà nhíu mày.

Nàng nói: “Một khi đã như vậy, ta hy vọng nhị bá và tứ thúc sau khi về nhà, tốt nhất cũng nên quản giáo chặt chẽ con trai mình. Đừng để vì hành động của một người mà liên lụy đến cả nhà mới tốt.”

Tạ Tễ và Tạ Tiêu bỗng nhiên ngẩn người.

Tạ Bái mang theo ánh mắt dò hỏi nhìn con gái: “Lời này có ý gì?”

“Chuyện này phải hỏi hai vị thúc bá của ta rồi.”

Lan Thì lãnh đạm rũ mắt:

“Tạ Phương to gan lớn mật, thu lưu một đứa con thứ của thân tín Trần Bình, coi như luyến đồng mà giấu giếm. Tạ Vinh lại càng giỏi hơn, hắn và Ngôn Ngang là bạn nối khố, hiện giờ phụ thân của Ngôn Ngang đang nhậm chức tại triều đình Lạc Dương, hai người thư từ qua lại, có rất nhiều lời lẽ mắng chửi Lang Gia Vương là loạn thần tặc tử.”

“Hai vị thúc bá đoán xem, những chuyện này so với việc ta đào hôn, chuyện nào càng dễ chọc giận Lang Gia Vương hơn?”

Những chuyện này đều không phải do Lan Thì nhất thời nảy sinh ý định, nói bừa vô căn cứ.

Trong mộng, không lâu sau khi nàng gả cho Úc Tu, những việc này đã bị kẻ có tâm thọc đến trước mặt Lang Gia Vương.

Lang Gia Vương vốn đã cho rằng Tạ gia hiến nữ nhi để mê hoặc thế tử, cực kỳ bất mãn với Tạ gia, vừa vặn mượn cớ này để gây khó dễ.

Lan Thì chẳng hề bận tâm đến sống chết của những người này.

Nhưng Tạ gia là nhà mẹ đẻ của nàng, dù có muôn vàn điểm không tốt, cũng là vinh nhục cùng hưởng. Một khi sụp đổ, đối với nàng chẳng có nửa điểm lợi ích.

Tạ Bái vừa kinh ngạc vừa kỳ lạ nhìn cô con gái này, phảng phất như lần đầu tiên mới nhận thức được nàng.

“Nói hươu nói vượn!”

Tạ Phương chính là con trai của nhị phòng Tạ Tễ. Nghe Lan Thì nói con trai mình nuôi luyến đồng, vị ngụy quân tử này tức khắc không giữ nổi thể diện.

“Cháu là một nữ nhi chốn khuê các, từ đâu nghe ngóng được mấy lời đồn đại dơ bẩn này! Thật vớ vẩn! Thật nực cười!”

Lan Thì nghiêng đầu nhìn y, mũi dao chống lên chiếc cằm trắng như tuyết, cười như không cười.

“Tiêu Quyết nói.”

Tạ Tễ và Tạ Tiêu như bị người ta bóp chặt yết hầu, không thốt nên lời.