DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 24

1003 từ

Sau khi đánh hạ Dương Châu, Tiêu Quyết được Lang Gia Vương phong làm Trung lang tướng, lệnh cho hắn xét xử toàn bộ gia thần, thân thích, vây cánh có liên quan đến Trần Bình.

Chỉ cần dựa vào tin đồn, Tiêu Quyết đã có quyền bắt giữ, thẩm vấn, không cần bẩm báo, tự ý định đoạt sống chết.

Nếu là hắn...

Dựa vào sự ngông cuồng bừa bãi của hắn ngày hôm qua...

Lan Thì ôn tồn nói: “Thúc bá yên tâm, việc này ta nhất định sẽ tận lực khuyên can Tiêu Quyết, bảo hắn giấu giếm thay hai vị huynh trưởng.”

Thần sắc căng thẳng của hai người vừa hơi giãn ra, lại nghe nàng mở miệng.

“Tuy nhiên, ta mang thân hình bồ liễu, lại chẳng có tiền bạc dư dả để ăn diện, e là không lọt nổi vào mắt vị thiếu quân kia. Đến lúc đó lực bất tòng tâm, mong thúc bá đừng phiền lòng...”

Hai huynh đệ này lăn lộn chốn quan trường, trước khi chiến loạn nổ ra, một người giữ chức Quận thủ, người kia làm quan đến chức Biệt giá, tuyệt đối không phải loại quân tử chính trực không biết tùy cơ ứng biến như Tạ Bái.

Cái gì mà thân hình bồ liễu?

Lớn lên với dáng vẻ như cô cháu gái nhà bọn họ, vào cung làm Hoàng phi cũng dư sức. Một tên man di Lương Châu lăn lộn trong bùn đất, xứng với mười tên như hắn còn dư dả, sao lại không lọt vào mắt hắn được?

Nàng đây không phải đang khiêm tốn.

Tạ Bái nhìn hai người huynh đệ của mình, phảng phất như vừa bắt được ám hiệu nào đó với con gái y. Bọn họ chẳng nói lời nào, chỉ nở nụ cười ấm áp, sai người đưa tới một chiếc tráp.

Tạ Tễ nói: “Năm chục lượng vàng này, coi như thêm vào của hồi môn cho nữ công tử xuất giá.”

Năm chục lượng vàng!

Sắc mặt Tạ Bái trở nên âm trầm.

Y ngày thường tu đạo, không chú trọng ăn mặc, chi tiêu của Lan Thì cũng không lớn. Thấy trong nhà Tạ Tễ và Tạ Tiêu nhân khẩu đông đúc, nghĩ người một nhà nên đồng tâm hiệp lực, cho tới nay, rất nhiều khoản chi tiêu chung đều lấy từ chỗ y.

Ba tháng trước, Dương Châu mục Trần Bình và Lang Gia Vương đánh nhau hừng hực khí thế, giá cả trong thành Dương Châu tăng vọt. Y lo lắng nhị phòng và tứ phòng cạn kiệt lương thực, còn chia bớt chút lúa gạo cho bọn họ.

Không ngờ Tạ Tễ này vừa ra tay đã là năm chục lượng vàng!

Lan Thì rũ mắt lướt qua chiếc tráp kia, nàng cười rất nhẹ, dùng con dao rọc giấy trong tay gạt chiếc tráp sang một bên.

“Đuổi ăn mày đấy à?”

Nụ cười của Tạ Tễ chợt cứng đờ.

Nàng nói năng nhỏ nhẹ, nhưng trong đôi mắt đen láy lại lóe lên một tia hàn quang lạnh lẽo.

“Nhị phòng, tứ phòng, toàn bộ tài sản riêng phải nộp lên hai phần ba để sung công, ngày sau do tam phòng chúng ta quản lý sổ sách. Ta mà không thấy tiền, Tiêu Quyết sẽ tới tìm các người, tự mình liệu mà làm đi.”

Tiêu Quyết đang trên đường tới phủ Lang Gia Vương, bỗng nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát một cách khó hiểu.

Đã tháng ba rồi, chẳng lẽ là rét tháng ba sao?

Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một bóng dáng ốm yếu.

Đêm qua hắn đại náo Tạ trạch một trận, cũng không biết sau khi tỉnh lại nàng sẽ có phản ứng gì.

Người này nhìn là biết tính tình nóng nảy.

Cũng không biết... lúc bị chọc tức đến phát khóc sẽ có dáng vẻ gì.

Sáng sớm hôm sau của tháng giêng, giữa các con phố ngõ hẻm vẫn còn lác đác treo những chiếc hoa đăng chưa kịp gỡ xuống từ đêm qua.

Nửa đêm về sáng dường như có gió nổi lên, đợi đến lúc bình minh, trên con đường lát đá xanh trải dài đã rụng xuống một lớp hoa tàn thật dày.

Một chiếc xe ngựa chở hàng tầm thường đang lộc cộc lăn bánh qua, chợt nghe thấy một trận tiếng vó ngựa trầm đục, mạnh mẽ. Phu xe theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng hơi kinh ngạc.

Chỉ thấy ba con chiến mã phương Bắc to lớn đang thong dong đi tới, ngẩng cao đầu bước đi, bờm đen như mực vẩy. Chúng vừa đứng giữa phố, nhất thời đã làm cho con ngựa thồ hàng bên cạnh trông thấp bé chẳng khác nào một con lừa.

Ba người trên lưng ngựa lại càng có dáng vẻ oai phong lẫm liệt, khí độ trầm ổn nghiêm túc, kết hợp với thần câu phương Bắc dưới háng, có thể nói là như hổ mọc thêm cánh.

Bách tính hai bên đường đều dừng bước ngoái nhìn, bàn tán xôn xao.

“Tạ Lan Thì này, bất luận thế nào cũng không thể cưới.”

Tiêu Bình Yến nhíu chặt mày.

Đêm qua Tiêu Quyết về nhà ngả đầu liền ngủ, sáng nay thức dậy, hắn mới đem chuyện xảy ra tối qua kể lại cho bọn họ.

Tiêu Bình Yến lúc này mới biết, hóa ra Úc thế tử lại tình căn sâu đậm với vị Tạ nữ công tử được ban hôn cho Tiêu gia kia, không tiếc làm trái ý phụ thân, cũng muốn trắng trợn cướp người giữa đường.

Nếu không phải tối qua Tiêu Quyết đánh bậy đánh bạ cứu được người, chuyện giữa Úc thế tử và nữ công tử Tạ gia chỉ sợ đã ván đã đóng thuyền.

“Thích đến mức độ này, e là có cưới về nhà, Úc thế tử cũng không chịu buông tha...”