DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Gả Kiêu Hùng

Chương 28

1000 từ

“Em đã sớm chướng mắt mấy bộ đồ cũ này của nương tử rồi. Giặt đến phai cả màu thế này, sao xứng với dung mạo của nương tử chứ? Rõ ràng trong nhà có xưởng dệt lớn như vậy, nương tử lại tiếc rẻ không chịu may thêm cho mình vài bộ đồ mới...”

Ngọc Thước đứng bên cạnh châm biếm: “Còn không biết xấu hổ mà nói. Ta thấy chính là vì tiền của nương tử đều đem đi may đồ mới cho em hết rồi đấy!”

Trầm Ngư lập tức kéo tay Lan Thì, muốn nàng giải oan cho mình.

Ầm ĩ một hồi lâu, A Tĩnh mới bước vào bẩm báo với Lan Thì, nói rằng chủ quân đang ở thư phòng, gọi nương tử qua đó nói chuyện.

Lan Thì cũng không hề bất ngờ.

Không lâu sau, Tạ Bái đang ở trong Thủ Huyền Cư liền thấy con gái đẩy cửa bước vào.

Hiện tại không có người ngoài ở đây, cử chỉ của Lan Thì lại càng thêm vài phần tùy ý so với lúc sáng.

Đi đứng ngồi nằm, hoàn toàn không giống một thục nữ dịu dàng nội liễm như lẽ thường, nhưng vẫn toát lên vẻ ưu nhã, thậm chí còn phong hoa xuất chúng, quý phái không lời nào tả xiết hơn cả ngày thường.

“Phụ thân có điều gì muốn hỏi con sao?”

Tạ Bái nhìn cô con gái từ nhỏ đã gần gũi thì ít mà xa cách thì nhiều này, nhất thời cũng không biết phải hỏi từ đâu.

Y ngẫm nghĩ một lát, chọn lấy điểm mấu chốt hỏi trước:

“Con thực sự nguyện ý gả cho Tiêu Quyết sao?”

Lan Thì không ngờ phụ thân lại hỏi chuyện này trước, nhưng nàng vẫn đáp lại vô cùng quyết đoán:

“Bên cạnh Lang Gia Vương có vô số thế tộc vây quanh, lợi ích đan xen phức tạp, chỉ có thanh đao Tiêu gia này là còn coi như tiện tay. Trong một thời gian dài sắp tới, Tiêu Quyết vẫn sẽ được trọng dụng. Gả cho hắn, có thể giúp con và Tạ gia tránh được rất nhiều phiền phức.”

Tạ Bái muốn nói lại thôi.

Điều y muốn hỏi vốn không phải là chuyện này.

Thở dài một tiếng, Tạ Bái lại hỏi: “Tên Tiêu Quyết kia nhìn qua không phải là kẻ lương thiện, con gả qua đó, thực sự nắm chắc có thể khiến hắn đối với con nói gì nghe nấy sao?”

“Chuyện này thì con không dám chắc.”

Lan Thì suy nghĩ một lát, sắc mặt giãn ra, cười khẽ: “Tuy nhiên, hành động đêm qua của hắn hơn phân nửa là để ép phụ thân từ hôn. Hắn không phải là loại ăn chơi trác táng háo sắc, nếu không, đêm qua sao con có thể bình yên vô sự trở về được? Về những chuyện này, phụ thân có thể yên tâm.”

Tạ Bái bán tín bán nghi về điều này.

Con gái y có nhan sắc trêu hoa ghẹo nguyệt đến mức nào, y là người rõ nhất.

Trở về Dương Châu mới có hai năm, số lần ra khỏi cửa có thể đếm trên đầu ngón tay, vậy mà đã có không ít thiếu niên hào tộc dò hỏi tung tích của nàng, ngồi canh chừng trên những con đường nàng đi qua.

Tên Tiêu Quyết kia, nếu thực sự không hề dao động, y ngược lại còn sinh lòng hoài nghi. Nhỡ đâu hắn cũng giống như Tạ Phương, có sở thích luyến đồng thì sao?

Nhưng những chuyện này đều không phải trọng điểm.

Tạ Bái bình tĩnh nhìn con gái, thật lâu sau mới lên tiếng: “Kể lại chuyện của con ở Trường An đi.”

Lư hương Bác Sơn nhả ra từng làn khói mỏng, bầu không khí trong Thủ Huyền Cư dần trầm tĩnh lại.

Trong tầm tay Lan Thì đang đặt một cuốn “Thượng Thư”, nàng tùy tay cầm lên, vừa lướt ngón tay qua những dòng chữ trên đó, vừa nói:

“Năm con bảy tuổi bị bệnh nặng ở Trường An, phụ thân còn nhớ vị Đại vu mà mẫu thân tìm tới đã nói gì không?”

Tạ Bái như đang suy tư điều gì:

“Bà ta nói... Con dương hư âm thịnh, mệnh cách quý trọng, nếu có thể luôn nuôi nấng như một bé trai, sẽ bảo đảm sống lâu trăm tuổi.”

Y từ trước đến nay không bao giờ tin vào những lời vu thuật bói toán.

Huống hồ lời vị Đại vu này nói ra hoàn toàn vô căn cứ. Y có một cô con gái êm đẹp, cớ sao phải nuôi nấng như nam nhi cả đời?

“Phụ thân không tin, nhưng mẫu thân lại tin.”

Đôi mày nhíu chặt của Tạ Bái chợt giãn ra.

Ngoài cửa sổ, hoa hải đường đang nở rộ, cánh hoa rụng lả tả, đọng lại trong đáy mắt nàng hóa thành tuyết trắng Trường An.

Lan Thì nhẹ giọng nói:

“Mười năm ở Trường An, với thân phận Tạ Lan Thì, con chỉ lộ diện vài lần. Khoảng thời gian còn lại, con đều sống dưới thân phận Chung Phức, Chung Lan Khanh.”

“... Đào mọc bên miệng giếng, mận mọc cạnh gốc đào, sâu đến cắn rễ đào, cây mận chết thay đào...”

Chiếc lược gỗ hoàng dương chải chuốt mái tóc đen mềm mại, mẫu thân ôm nàng, nhẹ giọng ngâm nga.

Tiểu Lan Thì hỏi: “Nhất định phải chải kiểu tóc này sao ạ?”

Chải thành thế này thì không thể cài trâm hoa bằng thủy tinh được nữa.

“Ừ, nhất định phải thế.” Chân phu nhân ôn nhu đáp.

Tiểu Lan Thì khẽ gảy những viên ngọc thạch, mã não, kim bộ diêu, son phấn đựng trong chiếc tráp sơn khảm xà cừ, tỏa ra một mùi hương ngào ngạt sâu thẳm.

“Mẫu thân muốn con làm gì, con sẽ làm cái đó.”