Gả Kiêu Hùng
Chương 29
Nàng ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn ra sau. Gương mặt vốn dĩ phải tròn trịa mượt mà nay lại gầy gò vì ốm đau lâu ngày, chỉ có đôi mắt là to tròn và sáng ngời.
Chân phu nhân cúi đầu, mùi huân hương dịu nhẹ bao bọc lấy hai người. Bà áp sát vào má con gái, khẽ cười nói:
“Ta chỉ cần Lan Thì của ta sống lâu trăm tuổi.”
...
Ngay từ đầu, người nhà họ Chân vẫn chưa nghĩ đến chuyện quá xa xôi.
Chẳng qua là thấy cháu gái ngoại ốm yếu như một con mèo nhỏ, đành phải thà tin là có, nghe theo lời Đại vu, thay đổi trang phục cho Lan Thì, ra lệnh cho trên dưới toàn gia gọi nàng là tiểu công tử.
Không ngờ một tháng sau, thân thể Lan Thì thế mà thực sự có khởi sắc, ít nhất cũng có thể xuống giường đi lại.
Cả nhà trên dưới đều vô cùng kinh ngạc.
Chân phu nhân lại đề nghị, để Lan Thì đi theo vài vị biểu ca đến tộc học nghe giảng.
Chuyến đi này kéo dài ròng rã nửa năm.
Tiểu Lan Thì từ chỗ ban đầu chỉ có thể nghe giảng nửa ngày, tiến tới học cả ngày. Dần dần, tinh thần nàng ngày càng tốt lên, đến đầu xuân, đã có thể chạy nhảy thoăn thoắt theo sau các biểu ca.
Bỗng nhiên có một ngày, Chân phu nhân nói với cả nhà:
“Ta muốn đưa Lan Thì vào Thái Học.”
Một câu này của bà khiến trên dưới Chân gia sợ hãi đến mức rối loạn cả lên.
Ở trong nhà giả dạng thành bé trai, đi theo các ca ca học chữ đọc kinh thì cũng thôi đi. Nhưng vào Thái Học, nghĩa là phải học cùng một chỗ với nam nhân bên ngoài, ngủ chung trong một gian ký túc xá.
Đương thời tuy không có quá nhiều trói buộc về trinh tiết, nhưng cũng chưa đến mức cởi mở đến nhường này.
Cả nhà thay phiên nhau khuyên can, nhưng Chân phu nhân lại khăng khăng làm theo ý mình. Thậm chí, bà còn bình tĩnh nói với những người đang khuyên can:
“Nếu Lan Thì thay lại nữ trang, rồi lại ốm đau không dậy nổi, chẳng lẽ các người có thể lấy mạng con trai con gái mình ra đền cho ta sao?”
Chân phu nhân vốn là hòn ngọc quý trên tay của Chân gia, dù đã gả cho người ta, tính tình vẫn không hề thay đổi.
Không ai dám trêu chọc bà.
Cuối cùng vẫn là tẩu tẩu của bà, Chung phu nhân xuất thân từ Dĩnh Xuyên Chung thị, đã nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường cho Chân gia:
“Hôm trước nhà mẹ đẻ ta có gửi thư tới, nhắc đến chuyện trong nhà có một đứa con trai độc nhất của chi thứ vừa mới ốm chết yểu. Đứa trẻ kia vừa vặn bằng tuổi Lan Thì. Vì là tiểu tông đã phân gia ra ngoài, gia cảnh sa sút, nên cũng không qua lại gì với các đại tộc ở địa phương.”
“Không bằng, cứ để Lan Thì mượn thân phận của đứa trẻ kia, như vậy đã có tư cách vào Thái Học. Ngày sau đợi Lan Thì lớn lên, không giấu được nữa, cũng có thể khôi phục thân phận, một lần nữa làm lại nữ công tử của Tạ gia. Muội muội thấy thế nào?”
Cứ như vậy, dưới sự thao túng của Vô Cực Chân thị, Dĩnh Xuyên Chung thị, cùng với Chân Quý tần trong cung, chuyện hoang đường này thế mà lại được thực hiện trót lọt suốt chín năm trời.
Còn về phần người làm phụ thân như Tạ Bái...
“Chuyện này vì sao lại giấu giếm cả ta?”
Tạ Bái chợt biết được ngọn nguồn, nhất thời trong mắt tràn ngập sự kinh hãi, chỉ cảm thấy chuyện này hoang đường đến mức khiến người ta khó lòng chấp nhận nổi.
“Chuyện lớn như vậy, ngay cả Dĩnh Xuyên Chung thị cũng tham gia vào, thế mà người làm phụ thân như ta lại chẳng hay biết gì! Chân gia thế mà cũng dám làm ra chuyện này!”
Lan Thì bình tĩnh đáp: “Mẫu thân từng nói, làm phụ thân, nếu đã không muốn bị con gái làm liên lụy đến con đường làm quan, thì con gái cũng không thể bị phụ thân làm liên lụy.”
Hơi thở của Tạ Bái đột nhiên ngưng trệ.
Bốn mắt nhìn nhau, Lan Thì thấy sự tức giận trong mắt phụ thân dần tan biến, hóa thành một nỗi suy sụp vô hạn kéo dài.
“Đúng là những lời nàng ấy sẽ nói.”
Lúc trước Lan Thì bệnh nặng, vừa vặn gặp lúc Tạ Bái được điều đi nhậm chức ở nơi khác, kỳ hạn là trong vòng một tháng phải lên đường.
Thân thể Lan Thì tất nhiên không chịu nổi cảnh xóc nảy đường dài. Chân phu nhân đã khẩn cầu Tạ Bái từ quan ở lại, bầu bạn bên cạnh bà và con gái.
Đương thời chưa có chế độ khoa cử, với danh vọng của Tạ thị, qua vài năm nữa được cử hiếu liêm để xuất sĩ cũng không phải chuyện khó khăn.
Tạ Bái suy nghĩ đắn đo mãi, cuối cùng vẫn cự tuyệt bà.
Trước mắt hoạn quan làm loạn bên trong, cường hào hoành hành bên ngoài, triều chính đục khoét rối ren đến tận cùng. Tạ gia bao đời nay hưởng bổng lộc của Chu thất, nay chính là lúc phải quên mình phục vụ quốc gia, há có thể vì chút tình riêng mà bỏ qua đại nghĩa?
Vì thế, Tạ Bái mang theo lễ vật đến cửa Chân gia, đem cả thê tử và con gái phó thác cho nhạc phụ nhạc mẫu.
Chân phu nhân đến lúc chết vẫn không tha thứ cho trượng phu.