Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 2
Đêm đó Nhan Trăn cắn cực kỳ tàn nhẫn, thậm chí còn để lại sẹo, mỗi lần ra ngoài nàng đều phải dùng son phấn để che giấu.
Xác nhận có thể qua mắt được Tua, nàng mới đứng dậy mở cửa.
“Đã hỏi thăm chưa, Nhan tướng hôm nay có lên triều không?”
Tua bê đồ bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt đầu tiên liền đảo qua giường của Sở Khanh.
Vừa rồi ở ngoài phòng, nàng ta rõ ràng nghe thấy tiếng Sở Khanh khàn giọng gọi tên Nhan Trăn, còn có cả những tiếng ừ hữ kỳ quái.
Cảnh tượng ấy chẳng khác nào tiếng rên rỉ của nữ tử khi đang thừa hoan.
Đệm chăn bừa bộn, nhưng lại chẳng có lấy một bóng người.
Tua thu hồi ánh mắt, vội vàng đặt thức ăn lên bàn: “Báo đại nhân, trước cửa Tướng phủ không thấy có động tĩnh gì.”
Bày biện xong thức ăn, nàng ta lại hầu hạ Sở Khanh thay quan phục.
Khi áp sát vào sau cổ nàng, nàng ta cảm nhận được lớp son phấn trơn mịn, còn thoang thoảng mùi hương son phấn truyền đến.
Ngửi thấy mùi thức ăn đầy dầu mỡ trên bàn, Sở Khanh vội che miệng, không kìm được mà nôn khan hai tiếng.
“Đại nhân dạo này cứ liên tục nôn khan, một ngày nôn đến bốn năm lần, hay là nhờ Thái y trong cung đến bắt mạch xem sao?” Tua nhướng nhẹ chân mày, kín đáo đánh giá nàng.
Sở Khanh cuống quít đứng dậy, đem lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lau vào vạt áo: “Về sau buổi sáng đừng chuẩn bị thức ăn dầu mỡ thế này nữa. Ta chỉ là ăn nhiều đồ mặn nên mới thấy buồn nôn thôi, chuẩn bị xe đi.”
Nàng chằm chằm nhìn Tua bước ra ngoài, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo.
Con nha đầu này đến cả việc nàng nôn bao nhiêu lần cũng ghi nhớ rõ ràng.
Dạo gần đây số lần cảm thấy buồn nôn tăng lên, nàng cứ thấy không giống bộc phát bệnh dạ dày bình thường.
Ngược lại... lại rất giống triệu chứng thai nghén.
Nàng mong vận xui của mình không đến mức tệ như vậy, chỉ ăn ngủ với gian thần một lần mà đã vơ phải cái hỷ làm mẫu thân.
Sở Khanh ăn mặc chỉnh tề, ôm tâm trạng thấp tholm lo âu bước lên xe ngựa, xóc nảy hướng về phía cấm cung.
Mấy ngày nay bị ác mộng hành hạ, nàng luôn thấy buồn nôn và mệt mỏi rã rời.
Vừa mới hành lễ bái ở điện Hàm Nguyên xong, nàng đã chịu không nổi mà đầu óc mơ màng sắp ngủ.
Nhưng vì sợ bị người khác nhận ra sơ hở, thân hình nàng khẽ nghiêng sang bên, mượn vóc dáng cao lớn của văn võ trăm quan để che khuất bản thân.
Tấu chương đã được đệ trình từ trước khi vào triều.
Có tấu chương hặc tấu Nhan Trăn thất đức, trì hoãn phá án, không xứng gánh vác chức vụ Đại Lý Tự Khanh.
Cũng có tấu chương hặc tấu Thiên Hương Lâu cất giấu cấm dược, xin Kinh Triệu Phủ tra rõ.
Trên ngai vàng, Kiến Nguyên Đế nhíu mày xem tấu chương, lại thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Nhan Trăn đang đứng đầu hàng.
Sở Khanh đứng ở tận hàng cuối, thân hình bị đám đông đen nát che khuất hoàn toàn.
Vừa chợp mắt một lúc, thần trí nàng đã không sao kéo lại được, vô thức bay về đêm đó.
“Sở đại nhân, đang hỏi ngươi đấy, ngày mười lăm tháng trước ngươi đã đi những đâu?” Bên tai vang lên tiếng người gọi nàng.
Nàng đang nhìn chằm chằm tấm lưng người phía trước mà thẫn thờ, đột nhiên bị giật mình tỉnh giấc, chân bước lảo đảo rồi ngã nhào vào lòng bóng hình mặc triều phục màu tím kia.
Đập vào mắt nàng là một vết sẹo đao dữ tợn.
Bắt đầu từ mu bàn tay kéo dài vào tận trong tay áo triều phục, tựa như một con rết màu đỏ tươi sống cùng da thịt.
Đó là tay của Nhan Trăn.
Vết sẹo này là do nàng đâm phải khi bị bắt nạt ở Thiên Hương Lâu.
Hôm nay vốn là ngày hắn nghỉ tắm gội, sao lại tới thượng triều thế này?
Vừa rồi trên quan đạo bóng người chập chờn, nàng không nhìn kỹ, cứ ngỡ bóng tím kia là kẻ khác.
“Sở đại nhân, ngày rằm tháng trước ngươi có từng đến Thiên Hương Lâu, còn hành thích một người chăng?” Nhan Trăn lạnh giọng chất vấn, siết chặt hai cổ tay nàng, giữ thẳng người dậy.
Mùi hương này giống hệt mùi huân hương ở Thiên Hương Lâu đêm đó.
“Ọe...” Sở Khanh ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nhất thời không kìm được mà nôn ra một ngụm nước chua, trúng ngay bổ tử trên quan phục của hắn.
Mùi chua nồng xộc tới, sắc mặt Nhan Trăn tối sầm lại. Ánh mắt trong trẻo như lưu ly dần ép sát về phía Sở Khanh: “Chỉ hỏi một câu thôi mà Sở đại nhân đã chột dạ đến mức sợ tới nôn mửa rồi sao?”
Đôi mày Sở Khanh nhíu chặt, lồng ngực bị bó chặt phập phồng vì tức giận, nàng gắt gỏng vặn lại: “Hạ quan chưa từng làm chuyện đó, cớ sao phải chột dạ?”
Văn võ bá quan nín thở ngưng thần, đồng loạt dồn ánh mắt về phía Sở Khanh. Mọi người đều đang nín thở chờ xem trận đối đầu giữa sủng thần và gian thần, rốt cuộc ai mới là kẻ chiếm thế thượng phong.
Tên hoạn quan từng làm bẩn quan bào của Nhan Trăn trước kia nay đã đầu một nơi thân một nẻo, cả nhà cũng bị thiêu rụi trong biển lửa.