DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 3

1043 từ

Khắp cả triều đình, ai ai cũng khiếp sợ vị Diêm Vương sống tàn nhẫn hiểm độc này. Tuy mang dung mạo thần thanh cốt tú nhưng hắn lại vô cùng bạo ngược, chẳng chuyện ác nào không làm.

Kẻ khác chỉ mong né tránh cho xa, hận không thể biến mất ngay trước mắt hắn.

Thế nhưng Sở Khanh lại cậy có thiên tử sủng ái, dám cả gan ngỗ nghịch với Nhan Trăn.

Nhan Trăn từng là Chinh Tây Đại tướng quân, sau khi cởi bỏ chiến bào liền trở thành gian thần quyền khuynh triều dã, không ai dám trêu vào ở Đại Tĩnh triều, quan hệ giữa hắn và tân đế lại vô cùng bất hòa.

Tân đế đăng cơ ba năm, triều chính vẫn nằm trọn trong tay Nhan Trăn, những kẻ dám chống đối hắn đều bị thanh trừng sạch sẽ.

Nếu sau lưng Sở Khanh không có thiên tử chống lưng, e rằng đã sớm bị Nhan Trăn thiến đi làm hoạn quan rồi.

Hắn đã chẳng dưới một lần buông lời châm chọc Sở Khanh sau mỗi buổi bãi triều.

Không biết liêm sỉ, ngông cuồng bướng bỉnh.

Đối mặt với sự chất vấn của Nhan Trăn, Sở Khanh siết chặt ngọc hốt trong tay, trên gương mặt trắng nõn mịn màng không hề lộ chút sợ hãi.

Nàng được thiên tử sủng ái, có gì mà phải sợ.

Chuyện hành thích ở Thiên Hương Lâu chỉ cần nàng không nhận, ai dám đụng đến nàng!

“Sao thế, không ngửi nổi mùi trên người ta à?” Thấy nàng bịt mũi, Nhan Trăn cố ý áp sát lại gần, ánh mắt đầy vẻ nghiền ngẫm nhìn nàng cười khẩy.

Hắn tiến nàng lùi, bắp chân nàng đã chạm phải ngưỡng cửa.

Sở Khanh không thấy bậc đế vương trên long ỷ lên tiếng, sắc mặt lập tức đại biến. Nàng lại bị Nhan Trăn ép lui từng bước, sắp sửa lùi ra ngoài điện.

“Đây là loại huân hương độc nhất vô nhị của Thiên Hương Lâu, ta ngửi thấy trên người Sở đại nhân cũng có mùi hương này, lẽ nào mấy ngày trước chúng ta từng đến cùng một nơi?” Nhan Trăn từng bước ép sát, chẳng coi ai ra gì mà siết chặt lấy cổ tay Sở Khanh, kéo giật nàng về phía trước ngực mình.

Sở Khanh đau đớn muốn rụt tay về, lại bị Nhan Trăn thô bạo kéo giật lại.

Võ tướng rốt cuộc vẫn là võ tướng, chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc là gì. Da thịt chạm nhau, cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của nàng bị siết đến đỏ ửng, truyền đến từng cơn nóng rát.

“Trốn cái gì, trả lời ta!”

Mặt nàng đỏ bừng lên, vội vã giảo biện: “Mấy ngày nay hạ quan chỉ ở trong phủ tĩnh dưỡng, chưa từng đi đâu cả.”

Khí thế kiêu ngạo vì không có ai chống lưng mà dần yếu thế đi.

Thế nhưng Nhan Trăn chẳng hề có ý định buông tha, hắn vươn hai ngón tay kẹp lấy tay Sở Khanh, dùng tay nàng lau vết bẩn trên quan bào của mình.

Vết chai thô ráp cọ sát vào làn da non mềm, chẳng mấy chốc đã đỏ ửng một mảng.

“Sở đại nhân không dám nhìn ta, không phải chột dạ thì là gì? Ta thấy đôi mắt này của ngươi, trông thật quen thuộc.” Nhan Trăn cúi đầu nhìn nàng, đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay mềm mại của nàng, bất chợt cảm thấy nó còn mịn màng hơn cả da thịt của nữ tử.

Chẳng trách lại được Kiến Nguyên Đế nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nhìn nàng chẳng khác nào được tạc từ ngọc quý.

Hắn càng nhìn, Sở Khanh lại càng hoảng sợ.

Tựa như đối mặt với đại địch, trái tim nàng không kìm được mà run rẩy từng cơn.

Nàng căn bản không dám nhìn thẳng vào Nhan Trăn. Ánh mắt tên này quá mức sắc bén độc địa, nàng sợ bị nhận ra mình chính là người của đêm hôm đó.

Hơi thở nóng rực phả ra nơi cánh mũi hòa cùng mùi huân hương nồng đậm, toàn bộ đều trút cả vào vành tai đang ửng đỏ của Sở Khanh.

“Nhan tướng một thân hạo nhiên chính khí, khiến hạ quan nảy sinh lòng kính sợ, tự nhiên không dám nhìn thẳng.” Lòng nàng nóng như lửa đốt, gắng sức rút tay về rồi giấu kín trong ống tay áo.

Dù đã ở chốn quan trường nhiều năm, nhưng ngoại trừ Thánh thượng ra, Sở Khanh chưa từng thân mật với bất kỳ vị triều thần nào đến mức này.

Huống hồ giữa hai người còn có mối quan hệ xác thịt, mỗi khi nhìn thấy Nhan Trăn, nàng lại không tự chủ được mà nhớ đến nửa đêm hoang đường kia.

Gương mặt nóng bừng ngượng ngùng, nàng chẳng dám ngẩng đầu lên.

“Bổn tướng gần đây đang tra xét vụ hành thích ở Thiên Hương Lâu, có một tỳ nữ khai rằng đêm đó từng nhìn thấy Sở đại nhân ra vào.” Nhan Trăn kìm nén cơn giận cất tiếng chất vấn. Lúc nắm lấy tay Sở Khanh, cằm hắn vô tình chạm phải nàng.

Mềm mại non nớt, giống như chạm vào đậu hũ non. Người nữ nhân mà hắn ngủ cùng đêm đó cũng mềm mại y như vậy.

“Không, không phải hạ quan làm.” Sở Khanh chột dạ nghiêng đầu đi, nắm tay nhỏ siết thật chặt, sợ rằng sẽ bị Nhan Trăn bóp gãy cổ tay.

Sống lưng vừa mới thẳng lên chưa được bao lâu đã bị khí thế bức người của đối phương ép cho không thở nổi.

Trái tim đập loạn không ngừng, tựa như đang bị người ta bóp nghẹt.

Nàng sợ hắn, nhưng cũng hận hắn.

“Khuyên Sở đại nhân hãy thành thật khai báo, nếu không một khi để người của ta tìm ra nhược điểm của ngươi thì không ai bảo vệ nổi ngươi đâu.” Nhan Trăn liếc nhìn vị đang ngồi trên long ỷ, sau đó mới đầy vẻ chán ghét hất tay Sở Khanh ra.