Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 4
“Hạ quan làm gì có nhược điểm nào. Nhan đại nhân nói chuyện phải có bằng chứng, không thể tùy tiện ngậm máu phun người. Ai mà biết được tỳ nữ kia có nhìn lầm hay không.” Sở Khanh rụt tay về, giấu cổ tay đã đỏ ửng xuống dưới lớp tay áo rộng.
Nghĩ đến cái chết của a huynh, mối hận cùng tính bướng bỉnh trong lòng nàng trỗi dậy, giọng nói cũng mang theo vài phần tức giận.
Rốt cuộc là nhược điểm gì?
Nàng hành sự từ trước đến nay luôn cẩn trọng, không thể nào việc ám sát lại bị bại lộ được.
Tuyệt đối không thể, nàng đến Thiên Hương Lâu là dùng thân phận nữ tử, lại còn trà trộn vào đám nha hoàn, tên này chắc chắn không tra ra được.
Nàng muốn lùi bước né tránh, nhưng Nhan Trăn lại không chịu buông tha, hắn túm lấy cổ tay nàng giơ lên trước mắt quan sát tỉ mỉ.
Cuối cùng ánh mắt hắn dời lên trên, dừng lại nơi cổ nàng, tựa như mãnh thú đang nhìn chằm chằm con mồi.
“Ngươi chớ có vội, rất nhanh sẽ có bằng chứng thôi, nó nằm ngay trên cổ ngươi đấy.” Nhan Trăn nhìn ra ánh mắt né tránh của Sở Khanh, biết rõ nàng đang nói dối.
Tên gai góc mở miệng toàn lời xằng bậy này sao lại giống hệt nữ nhân thế kia, một chút đau cũng không chịu nổi.
Hắn mới dùng có hai phần lực mà trong mắt nàng dường như đã ngân ngấn nước.
“Nhan đại nhân, tra án dựa vào hù dọa là vô dụng. Kẻ ám sát ngài rõ ràng là một nữ nhân, cớ sao cứ bám riết lấy hạ quan không buông!” Sở Khanh nghĩ đến vết cắn trên cổ, sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, đôi chân cũng bắt đầu run rẩy.
Bá quan văn võ xung quanh đều đang đứng xem náo nhiệt, không một ai dám can ngăn Nhan Trăn.
Mãi đến lúc này.
Từ trên long ỷ mới truyền đến một tiếng ho nhẹ.
Sở Khanh ngước mắt, vừa vặn nhìn thấy Kiến Nguyên Đế đang đưa mắt ra hiệu cho nàng, bảo nàng đừng chọc giận Nhan Trăn.
“Hạ quan biết sai rồi.” Nàng tức đến đỏ cả mắt, thân mình co rúm lùi lại phía sau, vội vàng hướng về phía Nhan Trăn khom lưng chắp tay nhận lỗi.
Mùi huân hương trên người tên này quá nồng.
Mỗi lần ngửi thấy, trong bụng nàng lại cồn cào như sóng cuộn biển gầm, suýt chút nữa thì nôn mửa ra ngoài.
“Vừa rồi là do hạ quan nghe lầm. Bộ quan phục này của ngài, hạ quan sẽ giặt giũ cẩn thận rồi đích thân mang đến tướng phủ bồi tội, kính xin đại nhân rộng lòng tha thứ cho tội lỗ mãng của ta.” Sở Khanh cúi đầu, lưng uốn cong thật thấp.
Muốn báo thù, trước hết phải sống sót.
Nhan Trăn cười nhẩy, lại bắt lấy cổ tay mảnh dẻ của nàng, ánh mắt soi xét dời lên chiếc cổ thon: “Sở đại nhân là người đại hồng đại tử trước mặt Thánh thượng, đại lễ của ngươi ta sao dám nhận. Có điều vụ án ở Thiên Hương Lâu e là không thể tách rời quan hệ với Sở đại nhân, mong rằng Sở đại nhân phối hợp thẩm vấn.”
Nữ nhân bị hắn cắn vào đêm đó cũng sở hữu một đôi mắt hạnh đẹp đẽ như thế này.
Ương bướng và phẫn nộ.
Sở Khanh nghẹn thở, tim nảy lên tận cổ họng: “Nhan đại nhân đùa rồi. Hạ quan chưa từng đến Thiên Hương Lâu, có lẽ là nha hoàn nọ nhìn nhầm. Hạ quan thân là Hầu ngự sử, vốn chẳng cần tới Thiên Hương Lâu tra án, dĩ nhiên lại càng không xuất hiện ở nơi đó.”
“Nhỡ đâu là do ngươi phái người tới thì sao? Sở đại nhân dâng sớ hạch tấu ta nhiều lần không thành, hẳn là trong lòng đã tích tụ không ít oán giận.” Nhan Trăn gắt gao ép hỏi, trong ánh mắt đong đầy nộ khí.
Sở Khanh thầm trút một hơi thở phào, nàng biết Nhan Trăn vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn là nàng.
Chỉ cần không có chứng cứ, nàng hoàn toàn có thể tùy ý chối phắt.
Nàng bước lên một bước, ánh mắt kiêu hãnh: “Hạch tấu bách quan vốn là chức trách của hạ quan. Kẻ bị hạ quan dâng sớ buộc tội đâu chỉ riêng mình Nhan đại nhân, nếu ai ai hạ quan cũng muốn tìm cách trả thù, liệu hạ quan còn sống nổi đến tận bây giờ sao?”
“Khéo mồm khéo miệng.” Nhan Trăn nghe rõ mồn một nhưng chẳng tin dù chỉ nửa phần.
Hắn vốn biết Sở Khanh giỏi nhất trò đổi trắng thay đen, ăn nói xảo trá.
Đêm đó vào tháng trước, có kẻ hẹn hắn đến Thiên Hương Lâu, bảo rằng sẽ dâng chứng cứ phạm tội của con trai Liên tướng quân.
Sau khi tới nơi, hắn không may trúng chiêu, cùng một người nữ nhân mây mưa suốt nửa đêm.
Còn chưa thỏa mãn thì trên tay đã bị rạch một đao.
Đó là lần đầu tiên hắn chạm vào nữ nhân, giống như bị nghiện, đêm đêm nằm trên giường đều phải hồi tưởng lại phong vị ấy.
Hắn đời này hận nhất là bị kẻ khác hãm hại đùa giỡn, dù có lật tung cả Đại Tĩnh lên, hắn cũng phải tìm ra kẻ nữ nhân đã ám sát hắn.
“Sở đại nhân, chối xỉa cũng vô dụng. Mau giấu cổ áo ra cho ta xem!” Nhan Trăn liếc thấy nàng giấu đi cổ tay liền thẳng tay lôi xềnh xệch tới, hoàn toàn bất chấp thân phận của nàng, vươn tay chộp lấy cổ áo quan bào.
Sở Khanh nghiêng đầu né tránh, tì cằm lên mu bàn tay hắn kháng cự, hai tay ra sức xô đẩy.