DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 8

1008 từ

Thấy trên cổ có bôi phấn, lại càng trắng nõn hơn cả da mặt vài phần.

Hắn hít sâu một hơi, mùi thơm cơ thể hòa quyện cùng hương phấn son ập thẳng vào mặt, mang theo một loại cảm giác vô cùng quen thuộc.

“Nhan tướng, thỉnh tự trọng.” Sở Khanh thấy tay hắn đang sờ soạng trên cổ mình, mũi chân cố gắng bấu lấy mặt đất, dùng sức cạy từng ngón tay của hắn ra.

“Ở trước mặt ngươi, không cần phải giữ mấy cái nghi thức xã giao này.” Cổ họng Nhan Trăn nóng lên, bị chiếc cổ trắng ngần kia thu hút. Nam tử bình thường có bôi phấn cũng chỉ bôi trên mặt, Sở Khanh lại bôi đầy cả một vùng cổ.

Đây là do nàng chột dạ muốn che giấu, hay là Lý Huyên có đam mê đặc biệt nào khác.

“Đừng lộn xộn, ta chỉ nhìn xem, không sờ.” Trên mu bàn tay Nhan Trăn đã bị nàng cào ra vài đạo vết đỏ.

Cạy tay không thành, Sở Khanh lại chuyển sang véo eo hắn.

Sở Khanh rụt đầu lại, chết sống cũng không cho hắn nhìn. Vết sẹo kia tuy đã được che đậy, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra, đó rõ ràng là một dấu răng.

“Cầm tinh con mèo sao...” Nhan Trăn bị ép phải buông tay, không vui vẻ gì mà nhìn nàng.

Thân mình nàng lảo đảo, may mà được Kính Phong vừa chạy tới đỡ lấy, lúc này mới không ngã nhào xuống đất.

“Nhan tướng, Thánh Thượng tuyên Sở đại nhân qua đó.” Kính Phong cúi đầu, che chắn kín mít cho Sở Khanh.

Nhan Trăn nhìn vết cào trên mu bàn tay, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Nếu là nữ nhân cào thì không nói làm gì, đằng này lại bị một nam nhân cào ra, nếu để đồng liêu nhìn thấy, chẳng phải sẽ cười chết hắn sao.

Trong miệng hắn thầm niệm: Sở Khanh, ta ở cửa cung chờ ngươi!

Sở Khanh quay đầu bước đi ngay, nào dám ngoái lại nhìn biểu tình của Nhan Trăn.

Chỉ thiếu chút nữa thôi, dấu vết trên cổ đã bị phát hiện rồi.

“Sở đại nhân, ngài đi chậm một chút!” Kính Phong bị nàng bỏ lại phía sau một đoạn khá xa, mãi đến cửa Cần Chính Điện mới đuổi kịp.

Hắn kéo Sở Khanh lại thở dốc, trên trán lấm tấm mồ hôi.

“Sở Khanh, ngươi rốt cuộc đã đắc tội Nhan tướng ở chỗ nào, chuyện ở Thiên Hương Lâu có liên quan đến ngươi sao?” Kính Phong ấn chặt cánh tay nàng hỏi, chỉ sợ Sở Khanh thật sự giống như lời Nhan Trăn nói.

Sở Khanh theo bản năng sờ lên dấu răng chưa lành trên cổ, trong lòng rối bời.

Nếu thật sự bị nhìn thấy, dùng mấy cái cớ vụng về để qua loa lấy lệ căn bản là không thể nào.

Nên làm cái gì bây giờ, nàng hoàn toàn luống cuống tâm thần.

“Tấu chương của ngươi Thánh Thượng đã xem qua rồi, chuyện Thiên Hương Lâu sử dụng cấm dược, ta sẽ sai người đi điều tra, việc này ngươi đừng quản nữa.”

“Cái gì, Thiên Hương Lâu là của ngươi sao?”

Kính Phong gật gật đầu, việc này nếu Sở Khanh đã muốn tra, căn bản là không giấu được.

Sở Khanh cả người xì hơi như quả bóng xì, tựa lưng vào bức tường đỏ không nói một lời.

“Người nọ sẽ không thật sự là ngươi chứ, ngươi biết rõ tâm ý của Thánh Thượng đối với ngươi, làm sao dám lén lút qua lại với Nhan Trăn...” Kính Phong nhìn thấu sự khẩn trương của nàng, bị dọa đến mức mặt mũi trắng bệch.

“Ngươi là lão bản của Thiên Hương Lâu, ta có đi hay không ngươi là người rõ ràng hơn ai hết.” Sở Khanh nói xong, vén quan bào bước vào trong đại điện.

Chết thì chết đi.

Dù sao vươn cổ hay rụt cổ thì cũng đều phải chịu một đao.

Vừa đến cửa Cần Chính Điện, một chiếc chén trà đã bay thẳng vào mặt.

Chén trà rơi xuống đất vỡ tan tành, nước trà bắn tung tóe lên bổ tử trên quan phục của Sở Khanh, loang lổ ra một mảng nước màu xanh sẫm.

“Thần có tội.” Sở Khanh bước qua ngạch cửa quỳ gối trong điện, mặt dán sát vào ngọc hốt, thở mạnh cũng không dám.

Lý Huyên phát tiết xong, lại vội vàng bước xuống bậc thang đi đỡ nàng.

Sắc mặt từ âm trầm, nháy mắt đã trở nên nhu hòa.

Sở Khanh thầm mừng rỡ, xem ra chuyện giữa nàng và Nhan Trăn vẫn chưa bị tiết lộ, nếu không Lý Huyên tuyệt đối sẽ không có phản ứng thế này.

“Trẫm không phải đang bực tức với ngươi, đừng động một chút là lại quỳ xuống. Ngươi và ta là giao tình sinh tử, chỉ cần giang sơn của trẫm còn, chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi.” Hắn đích thân nâng người dậy, sắc mặt ấm áp hơn rất nhiều, mơ hồ khiến người ta nhớ tới dáng vẻ của hắn năm xưa khi còn ở lãnh cung.

Sở Khanh nhìn chằm chằm những mảnh sứ vỡ trên mặt đất, trong lòng vô cùng ủy khuất.

Nàng cũng là người bị hại mà.

Nhưng lại phải nghẹn khuất trong lòng không thể nói ra, cũng không dám nói.

Lý Huyên chậm rãi vươn tay, định vén cổ áo nàng lên. Thứ mà Nhan Trăn muốn nhìn, hắn cũng muốn nhìn.

Sở Khanh rụt cổ lại, lùi về phía sau hai bước.

Không được, tuyệt đối không thể để bị nhìn thấy.

“Thần có tội, nữ nhân ám sát Nhan Trăn là do thần tìm đến, thần không nên tự tiện chủ trương, thỉnh Thánh Thượng trách phạt.” Sở Khanh lấy lùi làm tiến, một lần nữa phủ phục quỳ xuống.