Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 9
Mảnh sứ vỡ trên mặt đất vẫn chưa có cung nữ dọn dẹp, nàng cố ý nhắm chuẩn rồi quỳ xuống, đầu gối bị cắt rách chảy máu, thấm ướt cả lớp y phục màu trắng bên trong.
Lý Huyên ngẩn người, trong mắt xẹt qua một tia kinh nghi.
Hắn nhìn vết máu đỏ tươi trên đầu gối Sở Khanh, không hiểu sao lại sinh khí. Mấy năm nay Sở Khanh chưa bao giờ lừa gạt hắn như vậy.
Cư nhiên còn tự làm hại bản thân.
Sở Khanh là do một tay hắn nuôi lớn, từng lời nói cử chỉ của nàng hắn đều nhìn thấu rõ ràng.
Nàng có chuyện giấu giếm hắn, rất có khả năng là liên quan đến Nhan Trăn.
Sở Khanh rất thông minh, nhưng tính tình lại vô cùng quật cường, muốn khiến nàng khuất phục thì dùng biện pháp mềm mỏng hay cứng rắn đều không thành.
Lý Huyên muốn làm rõ xem rốt cuộc là chuyện gì, liền đối xử với nàng ôn nhu hơn một chút. Hắn lấy khăn tay của mình ra, ngồi xổm xuống giúp Sở Khanh băng bó vết thương, lại cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn trên quan bào cho nàng.
“Đừng sợ, chuyện ở Thiên Hương Lâu, trẫm sẽ sai Kính Phong che đậy thay ngươi. Thủ đoạn đáng sợ của Nhan Trăn ngươi cũng từng thấy qua rồi, đừng đối đầu cứng rắn với hắn.” Lý Huyên giúp nàng băng bó xong, liền đỡ nàng đến ngồi trước ngự án.
“Đa tạ Thánh Thượng.” Đôi mắt Sở Khanh đỏ hoe, hàng mi khẽ rung động.
Nếu nói không cảm động thì là giả, lúc giằng co với Nhan Trăn trên triều đình, nàng còn tưởng rằng Lý Huyên đã muốn bỏ rơi nàng rồi.
Bầu bạn suốt mười một năm, nếu không xảy ra chuyện ở Thiên Hương Lâu kia, Sở Khanh thật sự đã từng vọng tưởng, một ngày nào đó sẽ bước vào hậu cung, ở bên cạnh Lý Huyên trọn đời.
Nhưng sự đời không như mong muốn, nàng chỉ có thể tự tay chặt đứt phần tâm tư này.
Chờ sau khi báo thù cho a huynh xong, nàng sẽ rời xa Tây Kinh, tìm một nơi không ai quen biết mình để sống nốt quãng đời còn lại.
“Khanh Khanh, ngươi quá mềm lòng sẽ rất dễ chịu thiệt thòi, về sau làm việc tuyệt đối không được để lại hậu hoạn. Trẫm không thể lúc nào cũng che chở cho ngươi, nhưng nếu Nhan Trăn dám động đến ngươi, trẫm dẫu có phải vứt bỏ cả giang sơn này cũng quyết bảo vệ ngươi chu toàn. Mặc kệ là Hậu vị hay Tướng vị, chỉ cần ngươi thích, cứ tùy ý lựa chọn.” Lý Huyên vuốt ve mu bàn tay nàng, tiện đà ôm Sở Khanh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng.
Nghe hắn gọi nhũ danh của mình, cõi lòng Sở Khanh mềm nhũn, suýt chút nữa đã khai ra toàn bộ sự thật.
Nhưng lời vừa đến khóe miệng, lại bị nàng nuốt ngược vào trong yết hầu.
Nàng sợ chết, càng không dám lấy tính mạng ra để thử thách thánh ân.
Làm quan đến nay, nàng hiểu rõ lòng người khó dò, lại vô cùng dễ thay đổi. Chữ “thích” thốt ra từ miệng Lý Huyên, không biết có thể duy trì được bao lâu.
“Về sau có chuyện gì phải nói cho trẫm biết trước, không được lừa gạt trẫm. Như vậy trẫm mới có thời gian trù tính, giải quyết tốt hậu quả cho ngươi, biết không?” Lý Huyên ôn nhu dỗ dành nàng, bàn tay vươn đến bên cổ áo, nhẹ nhàng nhón lấy rồi gạt sang một bên.
Sở Khanh kinh hãi thở dốc chưa định thần lại, thân mình không thể kiềm chế được mà run rẩy.
Hóa ra sự ôn nhu của hắn, đều là vì cái này.
Nàng vội vàng né tránh, chui ra khỏi lồng ngực Lý Huyên, quyết không thể để hắn nhìn thấy dấu cắn kia.
“Ngươi trốn cái gì?” Lý Huyên sa sầm sắc mặt hỏi nàng.
Đối với một kẻ đa nghi mà nói, hành động này chẳng khác nào một nhát đao vô hình đâm thẳng vào hắn.
Hắn còn tưởng rằng con mèo nhỏ do chính tay mình nuôi lớn, dẫu có mọc ra móng vuốt cào người, thì vẫn sẽ ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn làm nũng, đối với hắn biết gì nói nấy.
Sở Khanh xao động bất an, ý thức được phản ứng của mình quá lớn, liền nở một nụ cười nhạt.
“Lục ca, ân sư đã không chỉ một lần nhắc nhở, quân thần có khác, không cho phép thần làm tổn hại đến thanh danh của Thánh Thượng.” Nàng dịu dàng động lòng người gọi một tiếng Lục ca, tìm cho hành động né tránh của mình một cái cớ không tồi.
Ân sư chính là Thái phó đại nhân đã cáo lão từ quan, cũng là ân sư của Lý Huyên.
Tính ra, ông cũng là ân sư của tiền Thái tử và Nhan Trăn.
Lý Huyên bật cười: “Không cần để ý đến lời của lão nhân gia đó, toàn là nghe gió tưởng mưa. Chờ đến ngày ngươi trở thành Hoàng hậu của trẫm, những lời đồn đại này tự khắc sẽ sụp đổ.”
Hoàng hậu... Sở Khanh thầm niệm hai chữ này, trái tim hung hăng co rút một trận.
Sau một đêm hoang đường kia, nàng đã vô duyên với Hậu vị, giờ chỉ cầu có thể giấu giếm Lý Huyên chuyện này, giữ lại được cái mạng nhỏ của mình.
Mùi Long Diên Hương nồng đậm lan tràn quanh hơi thở của hai người.
Vốn dĩ đang lúc tình chàng ý thiếp mặn nồng, Sở Khanh lại một lần nữa buồn nôn.
Hai người đều đưa mắt nhìn nhau.
“Làm sao vậy, trẫm tuyên thái y tới khám cho ngươi nhé.” Lý Huyên đỡ nàng dậy, túm lấy cánh tay kéo nàng vào trong lòng ngực.