Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 13
Thủ đoạn quyền mưu của nàng trên triều đình không một ai có thể sánh kịp.
Những quan viên năm xưa vì kinh sợ mà cáo lão thoái ẩn, cùng với cái chết ly kỳ của Thái tử Lý Cảnh, Tam hoàng tử Lý Ánh, Ngũ hoàng tử Lý Quân...
Biết bao nhiêu mạng người vô tội đều đã chôn vùi dưới tay nàng và Lý Huyên.
Lồng ngực Sở Khanh thắt lại, bất giác đưa tay sờ lên vị trí từng bị Nhan Trăn cắn.
Kẻ này vẫn chưa chịu từ bỏ ý định sao?
“Cái chết của Liên tướng quân thật sự không phải do hạ quan làm. Thánh thượng là người tiếc tài nhất thiên hạ, tuyệt đối không bao giờ tự chặt đi vây cánh của mình. Không biết Nhan tướng nghe được lời đồn nhảm từ đâu mà cứ bám riết lấy hạ quan không buông như vậy.” Sở Khanh cuống quýt co rúm người lùi về phía sau, nghĩ đến đêm triền miên hôm ấy, gương mặt nàng bỗng đỏ ửng như ráng chiều.
Nàng không thể quên, cũng chẳng dám nhớ lại.
Nhan Trăn thấy nàng vẫn ngoan cố cứng miệng, đột nhiên vươn tay tóm chặt lấy vạt áo trước ngực Sở Khanh: “Sở Khanh, hạng người khẩu thị tâm phi như ngươi không xứng đáng được sống yên ổn. Tốt nhất là ngươi đừng để lộ nhược điểm rơi vào tay ta, bằng không cho dù là Thánh thượng cũng khó lòng cứu nổi ngươi!”
“Thật sự không phải do ta làm! Nếu ngươi không tin thì cứ việc giết ta đi!” Gương mặt Sở Khanh đỏ bừng, gân xanh nổi lên, nàng dùng hết sức bẻ bàn tay hắn ra.
Nếu vạt áo này lỏng thêm chút nữa, lớp vải bó ngực bên trong chắc chắn sẽ lộ ra ngoài.
Giết người thì dễ, tra tấn hành hạ lòng người mới cần tốn công phí sức. Nhưng hắn vốn thích sự dứt khoát.
“Ngươi nghĩ hay lắm! Trên đời này còn có những chuyện đáng sợ hơn cái chết gấp vạn lần, ta sẽ giữ lại để chậm rãi thử nghiệm trên người ngươi!” Nhan Trăn đột ngột buông tay, đẩy mạnh khiến Sở Khanh ngã ngồi xuống thành xe. Cổ tay mảnh khảnh và vòng eo mềm mại kia sao mà quen thuộc đến thế... Chỉ là đêm đó, khuôn ngực của nàng nữ tử kia đầy đặn đẫy đà, chứ không hề phẳng lì như Sở Khanh lúc này.
Sở Khanh nén giận đến đỏ cả mặt, chầm chậm nghiêng người sang một bên.
Nếu không nhờ lớp vải bó ngực quấn chặt, e rằng hôm nay thân phận của nàng đã bại lộ hoàn toàn.
Nàng thật không ngờ một kẻ không gần nữ sắc như Nhan Trăn, ngoài cái miệng độc địa ra lại còn có một mặt vô sỉ đến mức này, chỗ nào cũng thêu dệt bịa đặt về mối quan hệ giữa nàng và Thánh thượng.
Uống cạn một chén rượu nếp, trong mắt Nhan Trăn đã nhuốm vài phần men say. Theo từng nhịp xe ngựa lắc lư, ánh mắt hắn nhìn nàng bỗng trở nên nóng rực lạ thường.
Dáng vẻ hiên ngang ấy lại thấp thoáng vài nét kiều mị.
Đôi môi đỏ khẽ mím lại, mọng nước như quả anh đào chín muồi.
So với những nữ tử bôi son trát phấn ngoài kia còn diễm lệ hơn gấp bội phần.
“Sở đại nhân, sao ta càng nhìn lại càng thấy ngươi giống một nữ tử thế này?” Hắn mang theo hơi men chuếnh choáng, bàn tay thô ráp đầy vết chai bất giác vươn về phía bờ môi Sở Khanh.
Sở Khanh vội né tránh ra sau, gáy nàng đập mạnh vào vách xe đau điếng.
“Nhan tướng, nếu ngài sỉ nhục hạ quan đã đủ rồi thì xin hãy để hạ quan xuống xe. Trong phủ còn nhiều việc vặt đang chờ, không tiện ở lại lâu.” Nàng vừa thẹn vừa giận, nheo mắt trừng trừng nhìn Nhan Trăn, toan đẩy chiếc chân đang chắn ngang trước mặt mình ra.
Nàng thà chạy bộ đến gãy chân chứ quyết không muốn ngồi chung xe với tên vô lại này thêm một khắc nào nữa.
Trong lúc giằng co xô đẩy, Nhan Trăn bất chợt xé toạc một góc quan bào trên vai nàng, để lộ bờ vai trắng ngần như tuyết, trên đó tịnh không có một vết đỏ nào.
Hắn cười khẩy một tiếng, trong đáy mắt thoáng qua sự hụt hẫng khó hiểu.
Sở Khanh cẩn thận đẩy Nhan Trăn ra, kinh hãi đưa tay chỉnh lại quan mũ. Kẻ này xem chừng đã say thật rồi.
Đến cả vị trí cắn nàng lúc trước mà hắn cũng nhớ nhầm.
Khi ấy cắn ở bên vai trái, vậy mà hắn lại đăm đăm nhìn sang bên phải.
Nhan Trăn quay đầu, khinh khỉnh nhướng mày: “Sở Khanh, hôm nay ta đã nể mặt ngươi lắm rồi. Tốt nhất là cái chết của Liên tướng quân không liên quan gì đến ngươi, nếu không ta sẽ lóc từng miếng thịt trên người ngươi thành ba vạn nhát để an ủi anh linh các tướng sĩ!”
“Ta thề, ta chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với Liên tướng quân, cái chết của Liên gia quân hoàn toàn không liên quan tới ta.” Ánh mắt Sở Khanh khẽ dao động, nghĩ đến những lời đồn đại rùng rợn về thủ đoạn cai quản hình ngục của Nhan Trăn, nàng liền kéo chặt vạt quan bào lại hơn một chút.
Nghe nói Nhan Trăn thích nhất là lột sạch y phục của tù nhân rồi dùng trượng đánh dã man.
Làm như vậy có thể giày xéo, lăng nhục phạm nhân cả về thể xác lẫn tinh thần.
Sở Khanh từng bước chân vào hình ngục, từng tận mắt chứng kiến những thứ hình cụ đáng sợ kia, chỉ sợ có một ngày Nhan Trăn cũng sẽ dùng những thủ đoạn tàn độc đó đối đãi với nàng.