Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 14
Muốn sống sót thì nhất định phải lật đổ được Nhan Trăn.
Trước đây nàng vốn khinh thường ngôi vị tể tướng, nhưng giờ nghĩ lại, nếu có thể ngồi lên đầu Nhan Trăn mà ra oai tác quái thì cũng không tồi.
Đỡ phải ngày ngày chịu cảnh bị hắn khinh bỉ, đe dọa.
“Sở Khanh, nếu lời thề mà có ích thì cõi đời này đã chẳng có nhiều oan án đến thế. Thay vì trông chờ ông trời trừng phạt, ta càng muốn tự tay mình đòi nợ máu hơn.” Nhan Trăn dọa dẫm nàng xong, bất thình lình chộp lấy hai cổ tay Sở Khanh, khóa chặt lên đỉnh đầu nàng.
“Nhan tướng, ngài định làm gì!” Sở Khanh thảng thốt hét lên một tiếng. Nàng biết mình không thể trốn thoát được nữa, e rằng hôm nay khó tránh khỏi kiếp nạn bị lột sạch y phục để nghiệm thân.
Cả người Nhan Trăn khẽ chấn động.
Tiếng kêu thanh thúy tựa như chuông bạc khẽ rung này, cớ sao có thể phát ra từ một nam tử được chứ?
Hắn từng đọc qua vài cuốn dã sử, nghe nói trên đời có một loại người nửa nam nửa nữ, gọi là âm dương nhân, trong chuyện phòng the có thể làm nam nhân mà cũng có thể làm nữ nhân.
Sở Khanh dẫu mang danh nam tử, nhưng vòng eo thon mềm như cành liễu này rõ ràng chẳng khác gì nữ nhi.
“Để ta xem thử ngươi rốt cuộc là nam hay nữ, cớ sao da dẻ lại trắng trẻo nõn nà đến thế, ngay cả Thánh thượng cũng yêu chiều nâng niu ngươi trong lòng bàn tay.” Men say làm ánh mắt Nhan Trăn mờ mịt, nhìn gương mặt Sở Khanh cũng méo mó biến dạng. Hắn bóp chặt lấy cằm nàng, kéo ghì sát lại trước mặt mình.
Sở Khanh không sao tránh thoát, bị Nhan Trăn dùng sức mạnh như trâu đè chặt xuống sập mềm, lực ép nặng nề khiến nàng ngạt thở, khó lòng hít thở nổi.
Nàng nghe đồn tửu lượng của Nhan Trăn cực kém, hễ uống say là lại phát điên.
Sợ bị hắn lột sạch xiêm y, nàng dồn hết sức bình sinh ra sức giãy giụa, đẩy hắn ra.
Nhan Trăn nhìn cổ tay nhỏ nhắn mềm mại như đậu hũ non trước mắt, thuận thế cắn mạnh xuống một phát.
Hắn say thật rồi, không còn phân biệt nổi cảnh tượng trước mắt là mộng ảo hay thực tại.
“Cách đây ít hôm, ta từng ngủ với một nữ tử da trắng như tuyết, dung mạo tuyệt trần. Nàng ta còn toan cầm dao giết ta... Hôm nay nhìn ngươi lại thấy giống nàng ta đến lạ kỳ.”
“Không phải ta!” Gương mặt Sở Khanh đỏ bừng bừng, nơi bị Nhan Trăn cắn đau rát tựa như có ngọn lửa thiêu đốt.
Nàng nghiến răng nghiến lợi, hung hăng cấu véo thật mạnh vào phần thịt mềm bên hông hắn.
Nghe thấy đối phương hít sâu một tiếng vì đau, nàng mới thừa cơ co người trườn ra khỏi sự kìm kẹp của hắn.
Tửu lượng của Nhan Trăn quả thực còn kém hơn cả nàng, chỉ mới uống vài chén đã bắt đầu làm càn, ánh mắt lẫn bàn tay đều trở nên lộn xộn, mất kiểm soát.
Ánh mắt hắn nhìn nàng hệt như một dã thú đang rình rập con mồi, chỉ chực lao tới cắn xé nuốt chửng ngay tức khắc.
“Nhan tướng, hạ quan không cùng đường với ngài, xin phép cáo lui trước.” Nàng vội vã muốn xuống xe, tuyệt đối không thể mạo hiểm ở cùng một chỗ với kẻ điên này thêm nữa.
Thế nhưng Sở Khanh vừa mới nhổm dậy, chân còn chưa kịp bước ra ngoài thì đã bị một cánh tay vượn kéo giật ngược trở lại.
Nhan Trăn túm chặt lấy cánh tay nàng, chẳng màng nàng có bằng lòng hay không, trực tiếp ôm trọn người vào lòng.
“Quay lại! Bổn tướng còn chưa cho phép ngươi đi.” Đôi môi hắn lại áp xuống, chạm nhẹ một cái lên làn môi đỏ mọng của Sở Khanh.
Đúng lúc này, một luồng gió lạnh từ khe hở của rèm xe ùa vào.
Gió lạnh tạt thẳng vào mặt khiến men say trong người hắn bớt đi đôi phần.
“Ngươi ở trong lòng ta làm gì?” Hắn buông Sở Khanh ra, ngồi nghiêm trang trở lại, trong đầu đã quên sạch những chuyện vừa mới xảy ra.
“Hạ quan là nam nhân, không có thói đoạn tụ chia đào, xin đại nhân hãy buông tha.” Sở Khanh không có võ công, căn bản không phải đối thủ của Nhan Trăn, nãy giờ đã bị tên say rượu này chiếm không ít tiện nghi.
May mắn là hắn chỉ sờ soạng lung tung ở chân tay, chưa chạm tới những nơi cơ mật hiểm yếu.
“Ngoài việc đùa bỡn quyền thế ra, ở trong cung ngươi hầu hạ Lý Huyên thế nào? Bằng tay hay là bằng thứ khác?” Mượn hơi men, Nhan Trăn bắt đầu buông những lời lẽ thô tục dơ bẩn.
“Vô sỉ! Giữa ta và Thánh thượng hoàn toàn trong sạch!”
“Lời này nói ra có ai tin nổi không? Nếu ngươi còn dám giãy giụa, ta sẽ lột sạch đồ của ngươi rồi ném văng ra ngoài xe.” Nhan Trăn nổi giận quát lớn, giọng đầy vẻ giễu cợt.
Sở Khanh bị dọa sợ không hề nhẹ, tức giận gọi thẳng tên húy của hắn: “Nhan Trăn! Ta là người của Thánh thượng, nếu ngươi còn dám sỉ nhục ta, Thánh thượng tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Nhìn thấy bên cạnh có một chén trà, nàng lập tức cầm lấy hắt thẳng vào mặt Nhan Trăn.
Nước lạnh đập vào mặt khiến đôi mắt Nhan Trăn dần lấy lại sự tỉnh táo: “Người của Thánh thượng sao? Uy phong lớn thật đấy!”