DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 15

1019 từ

Cái gì mà người của Thánh thượng, sợ là kẻ hầu hạ trên giường thì có.

Hơi men tan đi, Nhan Trăn nhanh chóng túm lấy chiếc quan bào vấy bẩn ném lên người Sở Khanh lúc này đang đầu bù tóc rối, y phục xộc xệch: “Chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không được để kẻ thứ ba biết, bằng không ngươi tự hiểu hậu quả sẽ thế nào rồi đấy.”

Chỉ là một tên tiểu bạch kiểm mà thôi, lại còn là thứ người khác đã chơi qua, vậy mà suýt chút nữa khiến hắn mất đi sự kiềm chế.

Hắn thoáng bàng hoàng, tự hỏi vừa rồi mình rốt cuộc đã hôn trúng hay chưa.

“Hạ quan cầu còn không được.” Sở Khanh ôm lấy quan bào của Nhan Trăn, bị đuổi xuống xe liền bình tĩnh đứng sang một bên.

Bị hiểu lầm vẫn còn tốt hơn là bị lột sạch quan bào, ít nhất cũng giữ lại được cái mạng nhỏ này.

Bức rèm xe buông xuống, Nhan Trăn khẽ liếm bờ môi, dường như vẫn còn cảm nhận được một tia ngọt ngào thoang thoảng.

“Sở đại nhân, chúng ta... ngày sau còn dài.” Hắn nhắm nghiền hai mắt, dường như vẫn chưa thỏa mãn với những gì vừa trải qua.

Sở Khanh xoay người định rời đi thì bị tên gia đinh đánh xe chặn đường.

Tên gia đinh này tên là Phương Tử Tự, vốn là một hiệp khách nổi danh chốn giang hồ, võ công cao cường không hề thua kém Nhan Trăn.

Năm xưa Lý Huyên từng bị ám sát bên ngoài hoàng cung, may nhờ có Phương Tử Tự ra tay cứu mạng. Khi ấy tân đế muốn lôi kéo chiêu mộ nhưng lại bị y thẳng thừng từ chối.

Chẳng hiểu Nhan Trăn đã dùng thủ đoạn gì mà thu phục được kẻ này về dưới trướng, khiến nàng không khỏi âm thầm ngưỡng mộ.

“Sở đại nhân, ba ngày sau buổi thiết triều, xin hãy mang quan phục của tướng gia đưa tới tướng phủ. Tướng gia nhà ta nói rằng bộ quan phục này là do Thánh thượng ban tặng, nhất định phải do chính tay Sở đại nhân giặt sạch thì mới thể hiện được thành ý tạ tội. Tốt nhất là nên xông thêm hương thơm, tướng gia nhà ta rất thích mùi hương trên người ngài, cứ ướp hương giống hệt như vậy là được.”

Phương Tử Tự khi nói chuyện với Sở Khanh thì mắt nhìn lên trời, căn bản chẳng thèm ngó ngàng tới nàng, vẻ chán ghét Sở Khanh cũng y hệt như chủ tử của y.

Sở Khanh vừa định mở miệng đáp lời thì nghe thấy một tiếng “keng” giòn giã vang lên.

Một cây trâm bạc đính hạt châu sáng loáng bay ra từ trong xe ngựa, rơi trúng ngay trước mũi chân nàng.

Sở Khanh nhìn kỹ lại, đó chính là cây trâm ngọc mà nàng từng dùng để ám sát Nhan Trăn đêm nọ.

Nàng cứ ngỡ đã đánh rơi đâu mất, hóa ra lại bị hắn cất giữ.

Chân mày vừa mới giãn ra đôi chút, lúc này nhìn thấy cây trâm châu, cõi lòng nàng lại một phen kinh hồn bạt vía.

Phương Tử Tự thấy nàng không nhặt, liền cau mày cúi xuống nhặt cây trâm lên, đích thân nhét vào tay nàng.

Cảm giác chạm vào bàn tay nàng lạnh ngắt, lại ướt đẫm mồ hôi, chắc hẳn là bị dọa sợ đến mức này.

Ánh mắt y lóe lên tia nhìn sắc lạnh, cất giọng trầm thấp: “Ngày rằm tháng trước, có một nữ tử tại Thiên Hương Lâu đã dùng cây trâm này để ám sát tướng gia nhà ta, ngài ấy đã khổ công truy tìm nhiều ngày qua nhưng vẫn bặt vô âm tín. Tướng gia nói Sở đại nhân kiến thức rộng rãi, lại thường lui tới Thiên Hương Lâu, chắc chắn có thể sớm ngày giúp ngài ấy tìm ra hung thủ.”

“Nếu tra không ra thì sao? Ta đâu phải người của Tam Ty nha môn.” Sở Khanh cắn chặt môi dưới, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như tắm.

Tra án kẻ khác thì nàng làm được, chứ tự điều tra chính mình thì chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao?

“Nếu tra không ra, bản quan không ngại cầm tay chỉ bảo từng li từng tí. Da thịt Sở đại nhân non mịn như thế, không biết có chịu nổi những ngón đòn tra tấn trong hình ngục Đại Lý Tự hay không.” Nhan Trăn ngồi trong xe ngựa, tay khẽ vuốt ve thanh đoản đao tinh xảo bên hông.

Hắn cố ý vươn lưỡi đao sắc bén ra ngoài rèm xe, khẽ khua khoang trước mặt Sở Khanh.

Mí mắt Sở Khanh giật nảy liên hồi.

Nghe đồn đây chính là thanh đao mà hắn dùng để lột da phạm nhân.

Chỉ liếc nhìn một cái thôi cũng cảm thấy lưỡi đao sắc lạnh kia như đang cứa vào da thịt mình.

Lồng ngực nàng đau thắt lại từng cơn.

Sở Khanh thầm than thở trong lòng: Con à, nhìn người cha tội ác tày trời này của con xem, con có còn muốn nhận nữa hay không?

“Sở đại nhân?”

“Hạ quan... lĩnh mệnh.” Mồ hôi Sở Khanh tuôn rơi như mưa. Nhìn cỗ xe ngựa của Nhan Trăn phóng như bay rời đi, nàng mới từ từ ngước mắt lên.

Việc phá án này đâu tới lượt nàng quản, tên khốn kiếp Nhan Trăn kia rõ ràng là cố tình đổ vạ lên đầu nàng.

Nàng ôm lấy bộ quan bào của Nhan Trăn đứng dậy, nhìn quanh bốn phía thấy không một bóng người, liền hung hăng nhổ mấy bãi nước bọt lên đó.

Nàng vò nát, đấm đá túi bụi một hồi lâu mới hả được cơn giận dữ trong lòng.

Tình thế nguy cấp lúc nãy, cũng không biết trong lúc hoảng loạn hắn đã sờ soạng thấy những gì hay chưa.