Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 19
“Đại nhân, ngài muốn đuổi nô tỳ đi sao? Nô tỳ hầu hạ đại nhân nhiều năm, bị kẻ gian lừa gạt thân xác, nhưng trong lòng nô tỳ chỉ có ngài mà thôi.” Tua kéo góc áo nàng lau nước mắt, cố ý giả bộ dạng đáng thương.
Sở Khanh lạnh lùng nhìn, bản lĩnh giả khóc của Tua lại tăng tiến rồi, lấy tay áo lau nửa ngày mà chẳng ướt lấy một tẹo nào.
Cũng thật kỳ quái, lúc nhốt nàng ta lại thì không khóc, giờ thả ra lại khóc không ngừng.
Xem ra nàng ta không muốn đi.
“Đã là bị lừa thì đem đứa trẻ đánh bỏ đi, ta cũng chẳng chê ngươi, sau này nữ chủ nhân của Sở phủ vẫn là ngươi.” Sở Khanh cố ý dọa nàng ta, muốn xem Tua có phản ứng gì.
“Không, không được, nô tỳ không làm được.” Tua mím môi, vẻ mặt đầy vô cùng bất mãn.
“Tua, nói cho ta biết, đứa trẻ trong bụng ngươi là của ai?”
Tua quỳ im lặng không nói, nghĩ đến đứa trẻ, khóe miệng nàng ta hơi nhếch lên, vậy mà lại hiện ra vẻ thẹn thùng.
À, Sở Khanh lạnh lùng nhìn nàng ta một cái, hóa ra tên gian phu kia so với vị phong của nàng còn cao hơn, đến cả chức Ngự sử phu nhân nàng ta cũng chẳng thèm chấp.
Nàng sao có thể không biết Tua là do Lý Huyên cài vào chứ.
Hay là...
Sở Khanh vội vàng ngồi thẳng dậy, sắc mặt biến đổi xanh đỏ đen trắng, vô cùng khó coi.
Sẽ là hắn sao?
“Nói mau, đứa trẻ trong bụng ngươi là của ai? Liễu thái y đã đến trước mặt Thánh thượng phục mệnh rồi, nếu hắn biết ngươi phản bội hắn, chẳng cần ta phải ra tay đâu.” Sở Khanh ướm lời hỏi, sợ thật sự bị mình đoán trúng.
Nàng giận Lý Huyên, nhưng nghĩ đến mình và Nhan Trăn cũng từng có một đêm hoang đường nên sự tức giận cũng nguội bớt.
“Liễu thái y sống không được bao lâu nữa đâu. Nếu đại nhân chịu giấu giùm việc này, sau này ta bảo đảm ngài quan lộ hanh thông. Nhưng nếu ngài muốn tâu với Thánh thượng...” Tua nhìn Sở Khanh, trong mắt lộ ra sát khí. Nàng ta xoa xoa đầu gối đứng dậy, tự tìm một chiếc ghế ngồi xuống.
“Ngươi muốn giết ta?” Sở Khanh nhìn nàng ta mỉm cười tươi tắn, khác hẳn với vẻ đáng thương vừa rồi.
Cũng chẳng biết giống trong bụng Tua là của ai mà cho nàng ta sự dũng cảm lớn đến thế để tới uy hiếp mình.
Sở Khanh không phải kẻ ngốc, đã sớm đoán được Tua là người của Lý Huyên, nếu không sao có thể cho phép nàng ta vô pháp vô thiên trong phủ như vậy.
Nàng dạo bước ở hậu viện, đi quanh Tua hai vòng.
Đứa nhỏ này không phải của Lý Huyên.
Vậy rốt cuộc là của quan lớn nào?
Tua thề thốt bảo đảm sẽ không để chuyện truyền đến chỗ Thánh thượng, còn nói Liễu thái y sẽ bị diệt khẩu, xem ra kẻ đó lúc nào cũng cho người theo dõi phủ của nàng.
Nghĩ đến dáng vẻ Tua thẹn thùng lén nhìn Liễu thái y đi tới tướng phủ, trong lòng nàng trào dâng ngọn lửa giận.
Tên Nhan Trăn vương bát đản này, không chỉ ngủ với nàng mà còn ngủ cả tỳ nữ của nàng.
Vô sỉ!
“Đứa trẻ là của Nhan tướng?” Sở Khanh nín thở, nắm chặt nắm đấm hỏi Tua.
Tua thẹn thùng cúi đầu, mím môi ngầm thừa nhận.
Trong lòng Sở Khanh vô cùng khó chịu, không nói rõ được là cảm giác gì, lại lôi Nhan Trăn từ trên xuống dưới, thậm chí cả tổ tông hắn ra mắng vài lượt.
Ngủ với tỳ nữ bên cạnh nàng, coi nàng như kẻ ngốc mà trêu chọc.
Lại còn muốn giết nàng diệt khẩu.
Ta khinh!
Sở Khanh nàng là ai chứ? Thiên tử sủng thần, người sáng lập Cẩm Tước Môn - tổ chức mật thám đệ nhất thiên hạ. Ám vệ bảo vệ quanh nàng căn bản sẽ không cho Tua có cơ hội ra tay.
Sau khi mắng xong, Sở Khanh bình tĩnh trở lại.
Dung mạo Tua chỉ thuộc hàng bình thường, vóc dáng cũng chẳng đẹp đẽ gì, giọng nói lại khàn khàn như quạ kêu.
Nàng chẳng thấy trên người nha đầu này có bất kỳ ưu điểm nào, rốt cuộc Nhan Trăn nhìn trúng nàng ta ở điểm nào?
Hay là hắn có gu thích nữ nhân xấu xí?
“Nô tỳ thực ra cũng không chắc chắn, nhưng tám chín phần mười là thật. Đêm đó tối quá, ta nhìn không rõ...”
Sở Khanh lại một lần nữa kinh ngạc.
Chưa nhìn rõ đã vội nhận cha cho con sao?
“Ta biết đại nhân có ý với ta, nhưng ngài dù sao cũng chỉ là một Hầu ngự sử mới lục phẩm, sao bằng Nhan tướng quan to lộc hậu. Chỉ cần ngài chịu thả ta đi, sau này ta trở thành Thừa tướng phu nhân sẽ nói tốt cho ngài vài câu trước mặt Tướng gia, giúp ngài thăng quan.”
Sở Khanh nghe đến đó, trong lòng mừng rỡ vô cùng.
Nàng vội vàng kéo nha đầu này từ trên mặt đất dậy, giả vờ giả vịt tỏ vẻ tiếc nuối một hồi.
“Tua, khó đắc ngươi có giác ngộ như vậy, ngươi muốn đi ta không ngăn cản. Sau này Thánh thượng có hỏi thì đừng nói là ta đuổi ngươi đi.” Sở Khanh mới mặc kệ đứa trẻ của Tua là của ai, có nha đầu này ở trong phủ, nàng ngủ cũng không yên giấc.
Nàng đã sớm muốn tìm cớ để tống khứ Tua đi rồi.
Nghe đối phương chủ động đề nghị, đúng là hợp ý nàng.