Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 20
“Đó là tự nhiên. Đại nhân đối xử với ta rất tốt, là ta phụ lòng đại nhân, làm nằm vùng cho Thánh thượng, đem rất nhiều chuyện của đại nhân nói cho hắn biết. Nô tỳ từ nay về sau vì đứa trẻ sẽ triệt để thay đổi.” Tua nghĩ dù sao mình cũng đã trèo lên cành cao nên đem chuyện làm nội gián khai ra một nửa.
Sở Khanh nghe mà lạnh cả người, hóa ra từng nhất ngôn nhất hành lén lút của nàng Lý Huyên đều biết rõ.
Trừ đêm rằm hôm đó.
May mà đêm đó Tua ngủ sớm không đi cùng nàng ra ngoài, nếu không thật sự chẳng giấu nổi.
“Tua, đây là quan bào của Nhan tướng, ngươi giặt sạch rồi mang tới đưa cho Nhan tướng giúp ta. Ta không tiễn ngươi đâu, trong lòng khó chịu lắm.” Sở Khanh buồn phiền quay đi, nhưng sau khi quay lưng lại, trong lòng kích động đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Tua tự cho là mình đã trèo lên cành cao, từ lâu đã muốn rời khỏi Ngự sử phủ nên giặt quần áo đặc biệt hăng hái.
Sau khi giặt sạch quan bào, Tua đến cơm cũng chẳng ăn, ôm lấy áo choàng tới từ biệt Sở Khanh.
“Đại nhân đối xử tốt với nô tỳ, nô tỳ kiếp này đều ghi nhớ.”
Sở Khanh xua xua tay, bảo Trường Phong đưa người ra ngoài. Nàng dặn đi dặn lại phải tận mắt nhìn thấy Tua đi vào Tướng phủ mới được.
Tua đi rồi, sóng êm gió lặng.
Phía Tướng phủ không có động tĩnh gì, trong cung cũng chẳng ai hỏi đến.
Trong viện không còn mắt xích nằm vùng, người hầu hạ chỉ còn Quế thúc và Trường Phong, thở thôi nàng cũng thấy thông suốt.
Sở Khanh nhớ tới chuyện Nhan Trăn lệnh cho nàng điều tra, liền chậm rãi mở ngăn kéo bí mật ra, đôi trâm ngọc trai mà Nhan Trăn đưa trước đó được cất ngay bên trong.
Ngăn kéo vừa mở, ánh mắt nàng chợt lạnh băng.
Hộc kéo trống rỗng, đôi trâm ngọc trai kia đã chẳng thấy tăm hơi.
Cả cõi lòng Sở Khanh chìm sâu xuống đáy vực, nàng ngơ ngác nhìn ngăn bí mật trống không.
Đôi trâm ngọc trai ấy vốn dĩ có một cặp.
Năm nàng cập kê, Lý Huyên vẫn còn là hoàng tử. Hắn đã tặng nàng một đôi trâm ngọc trai, phía trên dùng những hạt trân châu nhỏ li ti kết thành hình chuồn chuồn, hai mắt đính đá ngọc lục bảo tinh xảo. Kiểu dáng này là do hắn đặc biệt đặt làm riêng cho nàng, khắp cả Tây Kinh tuyệt đối không có chiếc thứ hai.
Đầu tháng trước khi đến Thiên Hương Lâu, đó là lần đầu tiên nàng vận nữ trang, cài trâm lên tóc, thậm chí còn dùng chính cây trâm này đâm Nhan Trăn.
Sau đó, trâm bị Nhan Trăn nhặt được, hắn lại quay ngược lại giao cho nàng, hạ lệnh bắt nàng phải tra ra lai lịch của nó.
Sau khi đem về phủ, nàng liền cất giấu hai chiếc trâm vào ngăn kéo bí mật. Ngày thường trong phòng nàng, ngoại trừ Lưu Tô cùng Quế thúc thì chẳng còn ai lui tới.
Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là Lưu Tô đã lấy trộm hai chiếc trâm ngọc trai rồi chạy đến tướng phủ.
Sở Khanh bước ra khỏi cửa, gọi Quế thúc đến trước mặt.
“Quế thúc, đôi trâm ngọc trai ta dùng để ám sát Nhan Trăn đã bị Lưu Tô trộm mất rồi, thúc mau sai người đến Kinh Triệu Phủ báo án đi.” Sở Khanh như tàu chuối héo rũ vì mưa gió, trong lòng ngập tràn bất an, uể oải chẳng dám ngẩng đầu lên.
“Đại nhân chớ hoảng hốt, cứ ở lại trong phủ suy nghĩ đối sách cho thật kỹ, mọi chuyện bên ngoài cứ để lão nô xử lý.” Quế thúc nhận lệnh rồi rời phủ, đi thẳng một mạch tới Phong Mãn Lâu.
Phong Mãn Lâu là nơi bọn họ nuôi dưỡng mật thám, không chỉ thu thập tin tức khắp Tây Kinh mà ngay cả ngoài thành cũng nằm trong tầm kiểm soát.
Lại năm ngày nữa trôi qua.
Quế thúc vẫn chưa tìm thấy Lưu Tô, cũng chẳng gặp được Liễu thái y, chỉ nghe phong phanh Nhan Trăn đã đến Kinh Triệu Phủ báo quan, nói rằng Liễu thái y vừa rời khỏi tướng phủ thì bặt vô âm tín.
Cộng thêm vụ án của Sở Khanh, tổng cộng đã có hai người mất tích.
Nghe người bên Đại Lý Tự đồn đại, mấy ngày nay Nhan Trăn cáo bệnh nghỉ phép tại phủ, suốt ngày la cà chốn thanh lâu, đêm đêm chẳng thèm về nhà.
Kiến Nguyên Đế khuyên can hết lời nhưng không thành, sợ Nhan Trăn vướng phải phong hàn tật bệnh hại đến thân thể, bèn ban thưởng cho hắn mấy cung nữ dung mạo mỹ miều. Nhưng Nhan Trăn đều khước từ, trái lại còn đòi hỏi xin một nữ quan bên cạnh Thánh thượng.
Sở Khanh nghe đến đây liền lấy lại tinh thần.
Nàng nhón lấy một quả mơ chua, khoan khoái đưa vào miệng.
“Nữ quan nào?”
“Là Thẩm tư ngôn của Thượng Cung Cục.”
Hóa ra là Thẩm Niệm Từ, nữ nhân kia cũng là tâm phúc của Lý Huyên.
Thẩm Niệm Từ dung mạo xinh đẹp, tính tình lại thông minh lanh lợi, từng giúp đỡ Sở Khanh không ít việc. Về sau nàng ta được tiến cử làm nữ quan tại Thượng Cung Cục, từng bước trở thành tâm phúc bên cạnh Lý Huyên.
Có điều dã tâm của nữ nhân này còn lớn hơn cả nàng, một lòng muốn bước lên ngôi vị chủ mẫu hậu cung.
Nghe Kính Phong kể lại, Thẩm Niệm Từ tâm cơ thâm trầm, hễ trong hậu cung có kẻ nào dám quyến rũ quân vương hay dùng thủ đoạn mưu cầu thăng tiến thì đều bị Thẩm Niệm Từ trừng trị đến mức răm rắp phục tùng.