Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 24
“Của ta? Đó không phải là giống tiện của ngươi sao?” Nhan Trăn cũng cảm thấy khó hiểu, đôi mày nhíu lại càng sâu. Nhưng nghe Sở Khanh khẳng định như vậy, hắn tức khắc lại tin là thật.
“Có lẽ là vậy đi.” Sở Khanh không ngờ Nhan Trăn lại hiểu lầm đứa trẻ đó là của hắn.
Nếu người đã chết rồi, đứa trẻ là của ai cũng chẳng còn quan trọng nữa. Mượn sự hiểu lầm này, biết đâu lại có thể xóa bỏ sự nghi kỵ của Nhan Trăn dành cho nàng.
Đỡ cho hắn cứ luôn hoài nghi nàng là thân nữ nhi.
Lại còn cởi y phục của nàng, dùng ánh mắt cợt nhả soi mói, lúc nào cũng muốn chiếm tiện nghi của nàng.
“Nghe nói ngươi đối xử với nha đầu đó không tệ, có điều nhãn quang của ngươi thật kém cỏi, chay mặn đều không kiêng, loại nào cũng nuốt trôi cho được.” Nhan Trăn ghé sát lại gần mỉa mai nàng, trên người hắn tỏa ra một mùi hương nồng đậm theo từng cử động.
Lại là Tô Y Hương.
Hắn chê mạng mình quá dài hay sao mà ngày ngày đều ướp cái thứ kỳ hương đáng chết này lên người?
“Nhan tướng biết rõ Tô Y Hương là cấm dược, sao lại ngày ngày sử dụng chứ?” Sở Khanh bị mùi hương làm cho ngạt thở, đành rụt đầu về phía sau.
Dù là người thính mũi hay không, e rằng cũng chẳng thể chịu đựng nổi.
Mùi hương nồng đặc sặc đến tận mũi.
Nhan Trăn đưa tay áo lên: “Thứ huân hương này là do nha đầu đó dâng cho ta, bảo rằng đó là ý của Sở đại nhân.”
“Tuyệt đối không phải ý của hạ quan!” Sở Khanh cắn chặt môi, đôi mắt đen thẫm như mực.
Nha đầu đó tự mình thèm khát nhan sắc của Nhan Trăn, vậy mà lại đổ ập tội lỗi lên đầu nàng.
“Thánh thượng bề ngoài coi trọng ngươi, nhưng sau lưng lại phái một tiểu nha đầu đến giám thị, ngươi không cảm thấy tức giận sao? Hay là chi bằng đi theo bổn tướng, ta bảo đảm cho ngươi thăng quan tiến chức, lại còn ban cho ngươi mấy mỹ kiều nương nữa.”
“Đa tạ thiện ý của Nhan tướng, nhưng trong lòng hạ quan chỉ có nha đầu kia, nữ tử khác không thể lọt vào mắt.” Sở Khanh vội vã đánh trống lảng, vén rèm xe lên hít thở không khí bên ngoài, giả vờ như một kẻ lụy tình khốn đốn.
Mùi hương này sao vẫn chưa chịu tan đi bớt chứ?
Nhưng cũng may là Nhan Trăn không uống rượu, nếu không chẳng biết hắn còn giở trò điên khùng gì nữa.
“Thật không ngờ Sở đại nhân lại là một kẻ si tình, chỉ tiếc nữ nhân này là một gian tế. Nàng ta mượn danh nghĩa của ngươi dâng hương để hạ dược ta, hòng nhân cơ hội thực hiện mưu đồ ám sát. Ta rất muốn hỏi một câu, đây là ý của ngươi, hay là ý của Thánh thượng?”
Nhan Trăn không cho nàng trốn tránh, nắm lấy cổ tay Sở Khanh kéo lại gần, ngắm nhìn thật kỹ.
Đôi mắt sáng long lanh như gợn sóng, lông mày lá liễu mềm mại trên gương mặt thanh tú. Thật không dám tưởng tượng, nếu bên dưới lớp quan bào này nàng là thân phận nữ nhi, e là sẽ khiến bao nhiêu kẻ phải khuất phục khom lưng.
Nhớ lại chuyện ở Thiên Hương Lâu, hắn lại càng thấy vòng eo của Sở Khanh quen mắt vô cùng.
“Tuyệt đối không phải ý của ta.” Sở Khanh lập tức phủi sạch quan hệ, nàng không dám nhắc tới Lý Huyên, sợ làm Nhan Trăn nổi giận.
“Vậy đêm rằm tháng trước, Sở đại nhân có từng đến Thiên Hương Lâu không?”
Sở Khanh vừa định nói chuyện ám sát không liên quan đến mình, thình lình nghe Nhan Trăn hỏi một câu như vậy, nàng bị sặc nước bọt đến mức hai mắt trợn trừng, nhịn không được ho khan vài tiếng.
Sao lại nhắc đến chuyện ở Thiên Hương Lâu? Kính Phong chẳng phải đã nói với nàng là sẽ xử lý sạch sẽ rồi sao?
Chẳng lẽ hắn đã nắm được nhược điểm gì rồi?
“Nhan tướng, mấy ngày trước hạ quan chẳng phải đã giải thích rồi sao? Hạ quan chưa từng đến Thiên Hương Lâu, chuyện ngài bị ám sát cũng không liên quan gì đến hạ quan.” Nàng căng da đầu phủ nhận, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào mắt Nhan Trăn.
Nàng vốn tham rượu, đặc biệt yêu thích loại rượu Linh Khê của Thiên Hương Lâu. Đáng tiếc loại rượu này không bán ra ngoài, mỗi tháng thèm thuồng, nàng đành phải đích thân đến đó một chuyến.
Đêm rằm tháng trước, nàng cải trang lẻn vào, định lén giấu vài vò mang về uống cho đỡ thèm.
Nào ngờ lại đụng ngay Nhan Trăn đang đến tìm hoan mua vui. Hai người bị mùi rượu hòa quyện cùng dược hương kích thích đến mức không thể tự chủ.
Xong việc mới biết, cả nàng và Nhan Trăn đều bị kẻ khác hãm hại.
Nữ nhân thực sự nên lên giường cùng Nhan Trăn đêm đó, vốn dĩ không phải là nàng.
Hắn đột nhiên sáp lại gần, trong đôi mắt màu lưu ly xẹt qua tia khinh miệt: “Nói dối hết lần này đến lần khác. Chuyện cây châu thoa điều tra đến đâu rồi?”
“Thoa gì cơ?” Nước trà vừa trôi xuống họng đã sặc lên, khiến mặt nàng đỏ bừng.
Nhan Trăn rút thanh chủy thủ giắt bên hông ra, lưỡi dao lóe lên hàn quang lạnh lẽo áp sát vào chiếc cổ trắng ngần của nàng: “Vậy để ta giúp ngươi nhớ lại một chút...”