DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 25

1011 từ

“Không cần, hạ quan nhớ ra rồi. Cây châu thoa đó ta đã nhờ người điều tra nhưng vẫn chưa có tin tức, Nhan tướng chịu khó chờ thêm vài ngày nữa.” Sắc mặt Sở Khanh trầm tĩnh, nhưng lòng bàn tay đã siết chặt đến ứa mồ hôi.

Nhan Trăn còn chưa nghe dứt lời, đã vớ lấy bầu rượu bên cạnh dốc thẳng vào miệng nàng.

Ánh mắt hắn trượt từ chiếc cằm trơn bóng của nàng xuống dưới, nhìn thấy đoạn cổ trắng nõn, mịn màng tinh tế.

Hắn hơi sững sờ, cổ họng chợt dâng lên một trận khô nóng.

Không ngờ một nam nhân lại có thể sở hữu làn da trắng ngần đến thế, tựa như khối dương chi bạch ngọc thượng hạng.

“Nhan đại nhân, hạ quan còn phải thượng triều, không thể uống rượu.” Sở Khanh bị bóp chặt cằm, không cách nào vùng vẫy thoát ra.

Tên khốn Nhan Trăn này rốt cuộc muốn làm gì?

Trong xe ngựa vốn đã ngập tràn mùi Tô Y Hương, nay lại ép nàng uống rượu, chẳng lẽ hắn lại muốn giở trò đồi bại với nàng?

Nàng mím chặt môi, kiên quyết không để giọt rượu nào chảy xuống yết hầu.

Trong lúc giãy giụa, rượu theo khóe miệng chảy ròng ròng xuống, làm ướt đẫm cả vạt áo.

Lúc này nàng không chỉ đỏ bừng mặt, mà còn bị sặc đến ứa nước mắt, khó chịu ho sặc sụa.

Nhan Trăn thu trọn mọi biểu cảm của Sở Khanh vào đáy mắt. Nhìn đôi môi đỏ mọng dính rượu của nàng kiều nộn hồng nhuận tựa đóa anh đào đẫm mưa, hắn cất giọng: “Sở đại nhân ho khan lợi hại như vậy, e là bệnh tình không nhẹ. Ta từng học qua chút y thuật từ Liễu thái y, để ta bắt mạch cho ngươi xem sao?”

Sở Khanh nhanh chóng rụt tay lại, trong đôi mắt ngập tràn hơi nước.

“Không sao, ta chỉ bị sặc thôi. Vài ngày trước Liễu thái y vừa chẩn trị cho ta, không có gì đáng ngại.”

Nàng sắp làm nương người ta rồi, sao dám để Nhan Trăn bắt mạch!

“Đưa tay ra đây!”

Sở Khanh giấu nhẹm tay đi, sống chết không chịu đưa ra. Hôm nay dù có liều mạng, nàng cũng phải bảo vệ hài nhi này.

Nàng nhe răng trợn mắt, trông hệt như một con tiểu hồ ly đang xù lông tức giận.

Hắn ngồi ngay ngắn tĩnh lặng, tựa như con dã lang đang kiên nhẫn chờ hồ ly cắn câu.

“Dáng vẻ này của Sở đại nhân, thật ra còn kiều diễm động lòng người hơn cả đám thị thiếp trong phủ ta. Nếu ngươi là thân nữ nhi thì tốt biết mấy, như vậy Thánh Thượng sẽ không phải chịu cảnh cô đơn lẻ bóng, bỏ trống hậu cung nữa.” Ý cười trong mắt Nhan Trăn khi nhìn nàng dần trở nên u lãnh.

Tên khốn này hiểu lầm rồi, lúc nào cũng gán ghép nàng với Thánh Thượng, lời nói ra cũng mang hàm ý không rõ ràng.

Sở Khanh nghĩ đến chuyện của Lâm Tu, cố đè nén sự phẫn nộ trong lòng.

Cứ để mặc hắn hiểu lầm đi. Chờ sau này nắm được chứng cứ, tống cổ hắn vào đại lao, xem hắn còn cười nổi nữa không.

“Nhan tướng, hạ quan cũng là con người. Ngài hết lần này đến lần khác nhục mạ, chẳng lẽ là đã động tâm với hạ quan rồi sao?” Nàng đánh bạo rướn người tới, ngón tay run rẩy nâng cằm Nhan Trăn lên.

Chủ động xuất kích, dẫu sao vẫn tốt hơn là nhẫn nhục chịu đựng.

Đôi môi mỏng của nàng khẽ hé mở, những ngón tay thon dài mềm mại không xương tựa như chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua gò má hắn.

Thật là một dáng vẻ mị hoặc hồn nhiên thiên thành, ngay cả nữ tử ở Thiên Hương Lâu cũng không thể sánh bằng.

Nghĩ đến cảnh nàng bị Lý Huyên ôm trọn vào lòng, đè dưới thân với dáng vẻ mị hoặc này, trái tim Nhan Trăn không khống chế được mà đập thình thịch.

Muốn hay không muốn? Trong lòng hắn giãy giụa kịch liệt.

“Nhan tướng có thích không?” Sở Khanh tiếp tục dùng sức, lúm đồng tiền bên má tựa như hai vũng rượu nếp, khiến người ta không uống mà tự say.

Sắc mặt hắn nháy mắt biến đổi, vung tay đẩy mạnh Sở Khanh ra.

Hắn là chính nhân quân tử, hoàn toàn khác biệt với loại tiểu nhân như Sở Khanh.

“Đừng dùng cái chiêu trò đối phó với kẻ kia để đối phó ta. Lần sau còn dám mạo phạm, bổn tướng sẽ... giết ngươi.” Nhan Trăn chán ghét lùi về phía sau, ngồi thẳng lưng ngay ngắn.

Sở Khanh quay lưng về phía hắn cười trộm. Đường đường là Thừa tướng, hóa ra cũng có lúc biết sợ.

Đã là cuối thu, gió lạnh từng cơn rít gào ngoài cửa sổ, luồn lách qua khe hở của tấm rèm chui vào trong xe. Nàng cắn chặt răng ngồi vững lại, suy nghĩ bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Cũng không biết Nhan Trăn bắt Lâm Tu để làm gì, liệu hắn có giết người diệt khẩu hay không?

Nàng đã điều tra nhiều năm mới tìm được một nhân chứng, nếu không thể cướp người về, e rằng lại phải khổ sở chờ đợi thêm nhiều năm nữa.

Càng nghĩ càng thấy uất ức. Biết rõ Nhan Trăn làm nhiều việc ác, thế mà lại chẳng tìm ra được bằng chứng nào.

“Sở Khanh.”

Thình lình nghe hắn gọi thẳng tên húy của mình, Sở Khanh căng cứng người nhìn sang.

Thân hình hắn vẫn bất động, nhưng lại tỏa ra áp lực tựa như một tấm lưới lớn kín kẽ không kẽ hở, ép tới mức nàng thở không nổi, cũng chẳng có chỗ nào để trốn tránh.