DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 33

1024 từ

Kính Phong cười rạng rỡ như một đứa trẻ, nước mắt chực trào nơi khóe mi.

Chuyện có tình ý với Sở Khanh, hắn chưa từng dám nói ra, càng không dám có nửa điểm vượt quá giới hạn.

“Ta biết ngay mà, trong lòng ngươi vẫn còn nhớ đến ta. Sở Khanh, ngươi cứ yên tâm làm việc cho Thánh thượng, những chuyện khác cứ giao cho ta. Dù có phải liều mạng, ta cũng tuyệt đối không để ngươi gặp nguy hiểm.”

Sở Khanh định lắc đầu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kích động của Kính Phong, nàng lại nuốt lời muốn nói vào trong.

Những năm tháng ở lãnh cung thuở trước, nàng và Kính Phong đều mắc phải chứng tật ở chân, thường xuyên cần châm cứu trị liệu.

Hắn ham học hỏi, đi theo Quế thúc học y thuật, còn Sở Khanh không thích đọc y thư nên chỉ học được chút da lông.

Khi ấy, hai người bọn họ cùng Lý Huyên tình sâu nghĩa nặng như huynh muội.

Nàng chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay, Kính Phong vì nàng mà lừa gạt Lý Huyên, còn nàng vì muốn sống sót lại lừa gạt Kính Phong.

“Đi thôi, ta tiễn ngươi ra cung. Vừa rồi Tiểu Hỉ Tử bên cạnh ta tới báo, nói Nhan tướng đang đợi ngươi ở cửa cung. Ngươi chớ nên hành động theo cảm tính nữa.”

Kính Phong dặn dò hết lời, Sở Khanh nghe một nửa, quên một nửa.

Nàng chỉ nhớ kỹ một điều: xe ngựa của Nhan Trăn vẫn chưa rời đi, đang đợi nàng ở ngoài cửa cung.

Tên gian tặc kia lại muốn giở trò gì, nàng thật sự đoán không ra.

Bước ra khỏi cấm cung, Sở Khanh liền nhìn thấy cỗ xe ngựa xa hoa chói mắt của Nhan Trăn đang đỗ ngay trước mặt.

Nàng cũng chẳng buồn làm kiêu, trực tiếp vén áo choàng chui vào trong.

Trên xe, Nhan Trăn đã thấm hơi men.

Hắn nắm lấy bầu rượu, nghiêng người nằm trên sập mềm nhâm nhi.

Thấy Sở Khanh ngồi xuống, hắn dùng đôi mắt say lờ đờ mê ly đưa rượu qua: “Cầm lấy, rượu Linh Khê mà ngươi thích nhất đây.”

Sở Khanh đẩy bầu rượu ra, thầm nghĩ Nhan Trăn ngày nào cũng uống, sao còn chưa uống chết đi cho khuất mắt.

Nàng vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, đã ngửi thấy từ lư hương bên cạnh tỏa ra mùi huân hương nồng đậm.

Mùi vị này, còn nồng hơn cả ở hoa lâu.

Lại là Tô Y hương.

“Nhan tướng, Tô Y hương chính là cấm dược, ngửi nhiều coi chừng mất mạng nhỏ.” Sở Khanh ngồi xích ra thật xa, chỉ sợ Nhan Trăn đang say lại ép nàng uống rượu.

Chỉ một lát sau, bụng nàng bắt đầu thấy khó chịu.

“Có Sở đại nhân ngày ngày lo lắng, bổn tướng không chết được đâu.”

Sở Khanh bĩu môi, nàng chịu không nổi mùi vị này, bèn vén rèm ra ngoài ngồi cùng phu xe Phương Tử Tự.

Thấy Sở Khanh ngồi cạnh, Phương Tử Tự lập tức nhích người ra xa.

Ánh mắt ghét bỏ hiện rõ mồn một.

“Sở đại nhân muốn đi đâu?”

“Đương nhiên là hồi phủ.” Sở Khanh tựa vào thành xe chợp mắt. Gió lạnh luồn qua da thịt khiến nàng run bần bật.

Phương Tử Tự vung roi quất vào mông ngựa, xe ngựa lao đi rất xa, hắn mới chậm rãi lên tiếng: “Chúng ta muốn đi Bình Khang phường. Đại nhân ở Thông Hóa phường, e là không tiện đường cho lắm.”

Sở Khanh vội vàng ngồi thẳng người dậy: “Không tiện đường thì đợi ta làm cái gì? Dừng xe!”

“Sở đại nhân đừng vội, ý của tướng gia là, dạo này ngài cứ nghẹn khuất trong phủ tâm tình không tốt, nên đưa ngài đi giải sầu, thuận tiện điều tra án tử luôn.”

Đi điều tra án mà còn uống nhiều như vậy, Nhan Trăn tên khốn này sẽ không bắt mình đi tra án thay hắn chứ? Mình là Thị ngự sử của Đài viện, đâu phải người của Đại Lý Tự!

Nhan Trăn ở bên trong gọi vọng ra: “Vào đây, đem y phục thay ra.”

Sở Khanh sắc mặt trắng bệch, thế mà lại nghe nhầm thành “đem y phục cởi ra”.

Chỉ sai một chữ, Sở Khanh đã đỏ bừng cả mặt.

Từ trong xe ngựa vươn ra một bàn tay lớn, túm lấy cổ áo sau gáy nàng, kéo tuột người vào trong.

Trong xe có lò sưởi, ấm áp hơn bên ngoài không biết bao nhiêu lần.

“Cởi đi, sao nào, còn muốn bổn tướng hầu hạ ngươi cởi áo sao?” Nhan Trăn híp mắt, thấy nàng ngẩn người bất động, liền ném một bộ thường phục qua.

Sở Khanh lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra hắn bảo nàng thay bộ quan phục này ra.

Nàng thầm nghĩ dù sao mình cũng đã nịt ngực, cởi ra tên kia cũng chẳng nhìn thấu được, vì thế liền quay lưng lại bắt đầu thay y phục.

Nhan Trăn lúc này lại ghé sát tới, chằm chằm nhìn vào ngực nàng: “Ngươi đỏ mặt cái gì?”

“Hạ quan thấy nóng.” Sở Khanh quay mặt đi, thay đồ xong xuôi lại chui ra ngoài.

Phương Tử Tự vẫn ghét bỏ nàng như cũ, một chút cũng không muốn tới gần.

Bọn họ rời khỏi Cảnh Phong môn, đi thẳng đến Bình Khang phường.

Trong hơn một trăm phường ở Tây Kinh, Bình Khang phường là nơi náo nhiệt nhất. Cứ mỗi độ chiều tà, hồng lâu san sát, ngày đêm không dứt tiếng đàn ca.

Nổi danh nhất chính là Thiên Hương Lâu, cũng nằm ngay tại Bình Khang phường.

Sở Khanh đoán ra hắn muốn đi thanh lâu, nửa đường bèn ôm quan phục, định lén lút bỏ trốn.

Nhưng Nhan Trăn nhanh tay lẹ mắt, chưa đợi nàng kịp hành động đã tóm lấy người, ném thẳng xuống cửa sau của Thiên Hương Lâu.