DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 34

1063 từ

“Mấy ngày trước ta có điều tra một vụ án, có chút liên quan đến Sở đại nhân. Đi thôi, cùng bổn tướng vào trong, cũng tiện để ngươi tự rửa sạch hiềm nghi.”

Nhan Trăn nói xong, liền bước vào trước.

Rửa sạch hiềm nghi? Hắn sẽ không vẫn ghim chuyện ám sát đó chứ?

Sở Khanh không tình nguyện bước theo, đầu cúi gằm. Giữa ban ngày ban mặt đi dạo thanh lâu, đây vẫn là lần đầu tiên của nàng. Cũng không biết Nhan Trăn đã tra ra được manh mối gì.

“Tử Tự, đưa nàng đến thượng phòng chữ Nguyệt.” Nhan Trăn vừa bước vào Thiên Hương Lâu, đã đi trước một bước lên lầu.

Thượng phòng chữ Nguyệt, chẳng phải là căn phòng đó sao...

Gương mặt Sở Khanh nóng ran, định tìm cớ chuồn mất. Nàng thật sự không có dũng khí đối diện với căn phòng kia thêm lần nào nữa.

Phương Tử Tự nhìn chằm chằm nàng: “Đại nhân, mời đi cho, phòng ở cuối hành lang phía tây lầu hai.”

“Bụng ta không được thoải mái...”

“Trong phòng có chỗ đi vệ sinh.”

Sở Khanh thấy không trốn thoát được, đành ủ rũ đi theo.

Thượng phòng chữ Nguyệt là một trong những gian phòng hạng nhất của Thiên Hương Lâu, chỉ dùng để tiếp đãi khách quý. Hạng quan tép riu như Sở Khanh vốn dĩ không có cửa bước vào.

Phương Tử Tự đưa nàng đến cửa, đứng thẳng tắp canh giữ bên ngoài, trường kiếm trong tay vắt ngang trước ngực.

Sở Khanh đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là một tấm bình phong gỗ đỏ khảm đá quý thêu hoa.

Nàng vẫn còn nhớ rõ đêm đó, nàng bị Nhan Trăn kéo tuột vào phòng, đè mạnh lên chính tấm bình phong thêu hoa này, vết xước trên góc bình phong vẫn còn hiện rõ mồn một.

Xuyên qua lớp lụa mỏng manh, lờ mờ thấy được cảnh sắc kiều diễm phía sau.

Rèm giường màu xanh đen rủ xuống như thác nước, tựa làn khói mờ ảo đung đưa trong không trung. Qua tầng tầng lớp lớp màn che, thấp thoáng bóng dáng một nữ tử đang tựa vào bình phong cởi áo tháo đai.

“Giữa ban ngày ban mặt lại tuyên dâm.”

Giọng nàng rất nhỏ, nhưng lại nương theo gió lọt vào tai Nhan Trăn.

“Sở đại nhân chưa tận mắt nhìn thấy, đã vội vàng bôi nhọ bổn tướng sao?” Nhan Trăn vốn dĩ đứng ngay ở cửa, chỉ là Sở Khanh không để ý đến sự tồn tại của hắn.

Sở Khanh bị giọng nói thình lình vang lên làm cho giật mình, vội vàng quay đầu lại tìm kiếm, kết quả đâm sầm vào lồng ngực hắn.

“Đừng vội nhào vào lòng ta. Hôm nay có mỹ nhân ở đây, ngươi có cởi sạch cũng chẳng ai thèm nhìn đâu.” Nhan Trăn đẩy nàng ra, vòng qua bình phong bước tới trước.

Sở Khanh nhìn đông ngó tây, nơm nớp lo sợ đây lại là cạm bẫy gì.

Phía sau bình phong, cảnh tượng nữ tử lộ nửa thân người, hờ hững cởi váy áo kia hóa ra chỉ là một bức họa.

Khiến nàng nhìn thôi cũng thấy đỏ mặt tía tai, bất giác liên tưởng đến ngày hôm đó.

Đêm ấy nàng say rượu, xé rách y phục của Nhan Trăn, đè hắn xuống giường.

Từng hình ảnh rõ nét mà hoang đường xẹt qua trong đầu, khiến nàng bước đi mà không tự chủ được khẽ run rẩy.

“Tướng gia hôm nay không phải đến vẽ tranh cho nô gia sao, cớ gì còn gọi người ngoài tới cùng?” Nữ tử thay xong váy áo, lượn lờ trước mặt Sở Khanh, vũ mị vuốt ve ngực nàng.

Là Tản Mạn, một trong những thanh quan của Thiên Hương Lâu.

Tản Mạn từng là thiên kim quan lại, phụ thân phạm tội khiến cả nhà bị lưu đày. Có một vị công tử ái mộ nàng đã bỏ ra không ít bạc, đưa nàng vào Thiên Hương Lâu nuôi dưỡng. Nàng chỉ bán nghệ không bán thân, ngày thường số cơ hội được nghe nàng đàn hát chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Không chỉ cần có bạc, mà còn phải hợp nhãn duyên.

“Tản Mạn, đây là một vị đồng liêu của ta. Ngươi xem thử đêm đó người ngươi nhìn thấy có phải là nàng không.” Nhan Trăn nói đoạn, gỡ chiếc khăn vấn trên đầu Sở Khanh xuống, không chút lưu tình đẩy người qua.

Hắn thấy trong mắt Sở Khanh lộ vẻ căng thẳng, bèn nghiêng người nằm trên sập nhìn nàng, thầm nghĩ rốt cuộc cũng có thể nắm được đuôi cáo của nàng.

Sở Khanh đồng thời cũng nhìn thấu tâm tư của Nhan Trăn, cố tình giả vờ nôn nóng bất an.

Làm quan nhiều năm, nịnh nọt người khác thì nàng không rành, nhưng diễn kịch lại vô cùng thuận tay.

Hơn nữa, Tản Mạn là người của Quế thúc, lẽ nào lại không giúp đỡ nàng sao.

Tản Mạn ghé sát vào Sở Khanh, đánh giá từ đầu đến chân, so sánh chiều cao của hai người, không khỏi che miệng cười rộ lên: “Nhan tướng nói đùa rồi, người nô gia nhìn thấy hôm ấy là nữ tử, vóc dáng cũng thấp hơn vị đại nhân này không ít, eo ít nhất cũng nhỏ hơn một nửa.”

Sở Khanh nghe nàng nói vậy, càng ưỡn thẳng lưng hơn.

Chỉ cần lên triều, nàng đều lót thêm đệm trong giày, cao thêm hơn hai tấc.

Vóc dáng hiện tại, cao hơn Tản Mạn cả một cái đầu.

Nhan Trăn vẫn chưa từ bỏ ý định, đẩy nàng đến chỗ cửa sổ sáng sủa: “Ngươi nhìn kỹ lại xem, biết đâu cô nương mà ngươi thấy là do nam giả nữ trang.”

“Nô gia ở Thiên Hương Lâu bao nhiêu năm nay, bản lĩnh khác thì không có, nhưng nhìn người vẫn rất chuẩn. Vị đại nhân này vai rộng eo hẹp, lồng ngực rắn chắc, tướng mạo khí vũ hiên ngang, rõ ràng là một nam nhân.” Tản Mạn nói xong còn tiện tay sờ nắn trước ngực Sở Khanh một cái, rồi mới xoay người trở lại trước mặt Nhan Trăn.