Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 36
Nhan Trăn đích thân kính rượu, không uống không được.
Sở Khanh bưng ly rượu uống cạn một hơi, lúc đặt ly xuống lại thấy Nhan Trăn chỉ nhấp môi một cái.
“Tản Mạn, Thiên Hương Lâu các ngươi còn Tô Y hương không?” Nhan Trăn lại hỏi.
Sở Khanh bị sặc rượu, nghẹn đến mức hai má đỏ bừng.
Rượu này không phải rượu Linh Khê thuần túy, mà có pha thêm rượu mạnh. Mới uống không có cảm giác gì, nhưng trôi xuống bụng lại nóng rát khó chịu, như bị đặt trên lò lửa mà nướng.
May mắn tửu lượng của nàng không tồi, nếu không đã cắm đầu ngã gục xuống đất rồi.
Tản Mạn thẹn thùng cúi đầu, đôi môi anh đào ướt át sáng bóng: “Nhan tướng, loại hương này không thường dùng đâu. Thường thì gặp phải cô nương tính tình cương liệt, tú bà mới nỡ dùng một chút, ba lượng bạc mới mua được một tiền đấy.”
“Đêm rằm tháng đó, Tô Y hương trong lâu các ngươi là dùng cho ai?”
“Chẳng lẽ không phải Nhan tướng... dùng cho cô nương nào sao?” Tản Mạn lén nhìn hắn. Chuyện Nhan Trăn ngủ lại trong lâu hơn nửa đêm, các cô nương đã sớm truyền tai nhau khắp nơi.
Nhan Trăn tức giận, ném bầu rượu qua: “Đương nhiên không phải.”
Tản Mạn không dám né, váy áo bị rượu hắt ướt một mảng: “Vậy nô gia không biết rồi.”
Thấy bọn họ trò chuyện rôm rả, Sở Khanh bị rượu mạnh thiêu đốt đến váng đầu hoa mắt, muốn ra ngoài hít thở không khí.
“Nhan tướng, hạ quan còn có việc, xin cáo từ trước.”
Nhan Trăn ừ một tiếng, tiếp tục cùng Tản Mạn bàn chuyện Tô Y hương.
Nghe được phản ứng của nữ tử sau khi trúng hương, Sở Khanh suýt nữa vấp phải bậu cửa.
Vô sỉ!
Cái gì mà cấm tình tuyệt dục, gặp được cô nương xinh đẹp liền trò chuyện say sưa, ngay cả ngư dân cũng không biết thả thính bằng hắn.
Tản Mạn bị dỗ dành đến mức không khép được miệng, một trái tim sắt đá cũng sắp hóa thành lạt mềm buộc chặt.
Sở Khanh tức giận đến dậm chân, đầu ngón tay đều bấu đến đỏ ửng.
Rời khỏi cửa sau Thiên Hương Lâu, nàng mới thấy dễ thở hơn. Nàng vội vàng lên xe ngựa lấy quan phục của mình thay ra, ném bộ y phục vừa mặc lên lưng ngựa.
“Sở đại nhân ra nhanh vậy sao?” Phương Tử Tự ôm quyền đứng đó, liếc xéo nàng một cái.
Ánh mắt khinh khỉnh kia, tựa hồ đang nghi ngờ sự bền bỉ của thân thể nàng.
Sở Khanh bực bội đáp: “Không uống hoa tửu, không chạm vào cô nương, đương nhiên là nhanh rồi.”
Trút xong cơn giận, Sở Khanh thuê một chiếc xe ngựa đi thẳng về Sở phủ.
Trên đường đi, nàng không tự chủ được mà nghĩ đến Nhan Trăn, hàng mi rậm rạp như bị phủ một tầng sương ướt át.
Sớm lộng chết hắn cho rảnh nợ, đỡ phải sau này đứa bé sinh ra lại bị người đời phỉ nhổ vì có một người phụ thân cặn bã như vậy.
Cổng lớn Sở phủ mở toang.
Từ xa, Sở Khanh đã thấy Quế thúc đang đứng mắng người ở cửa, bên cạnh bậc thềm còn có Trường Phong đang quỳ.
“Quế thúc.”
Sở Khanh vén rèm xe ngựa, nhẹ nhàng gọi một tiếng. Quế thúc thấy nàng bình an trở về, liền đá Trường Phong một cước vào mông, sau đó chạy tới đặt ghế nhỏ, đỡ tay nàng xuống xe. Mới mang thai, thai nhi chưa ổn định, phải tránh kích động cảm xúc hoặc vận động mạnh.
Quế thúc sợ nàng quên, vẫn luôn túc trực bên cạnh hầu hạ cẩn thận, coi nàng như nữ nhi ruột thịt mà đối đãi.
“Đại nhân, ngươi không sao là tốt rồi. Thằng nhóc Trường Phong này quá không đáng tin cậy, bảo nó đến cửa cung đón ngài, thế mà nó đi một mạch không thấy bóng dáng.” Quế thúc tức giận không thôi, suýt chút nữa lại bồi thêm một cước cho hả giận.
Trường Phong tủi thân nhìn Sở Khanh, lặp lại lời biện bạch vừa rồi một lần nữa: “Đại nhân, tiểu nhân có đi đón ngài, nhưng xe ngựa của tướng gia có tận sáu con ngựa kéo, con ngựa nhà ta căn bản chạy không lại. Tiểu nhân gào rát cả họng cũng không thấy ngài ngoảnh đầu lại.”
“Tự mình đuổi không kịp, còn đổ lỗi lên đầu ta.” Sở Khanh bật cười, vỗ vỗ vai Trường Phong: “Truyền thiện đi, ta đói lả rồi.”
Sở Khanh không hề tức giận với hắn.
Trường Phong do một tay Quế thúc bồi dưỡng, trung thành tận tâm với nàng, võ công cũng rất khá.
Hôm nay cho dù hắn có đuổi kịp, cũng đánh không lại Nhan Trăn.
Từ sáng sớm đến giờ Sở Khanh chỉ mới uống hai ngụm rượu, ngoài ra chưa bỏ bụng thứ gì, trong dạ trống rỗng.
Lúc này, dù có cho nàng mấy cái bánh nướng, nàng cũng có thể nhét hết vào miệng ăn sạch.
Quế thúc bảo Trường Phong ra hậu viện cho ngựa ăn, còn mình thì theo Sở Khanh vào thư phòng. Ngửi thấy mùi rượu, đương nhiên không tránh khỏi cằn nhằn.
“Khanh Khanh, sao ngươi lại uống rượu nữa rồi...”
“Sau này ta không uống nữa.”
“Cũng không thể để bụng đói được, sáng sớm chẳng phải đã nhét cho ngươi hai cái bánh nướng rồi sao?”
Sở Khanh đứng sững lại, xoa xoa bụng. Bánh nướng có hai cái sao? Nàng chỉ thấy có một cái thôi mà, lại còn bị Nhan Trăn ăn mất một nửa.
Bước qua cửa, nàng ném mũ quan lên bàn, ngồi phịch xuống một bên hờn dỗi. Nàng biết Nhan Trăn cố tình nhục nhã mình, cho nên mới chuẩn bị một bộ y phục của gã sai vặt trên xe. Bộ y phục đó có mùi rất lạ, nàng ngồi xe suốt một chặng đường mà mùi vẫn không tan.