DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 37

1036 từ

“Trong cung nói thế nào? Sao hôm nay lại về muộn như vậy?” Quế thúc rót trà cho Sở Khanh, lại sai nha hoàn bên ngoài đi nấu canh giải rượu, đun nước tắm.

Sở Khanh ngả người trên sập, trút hết oán khí kể lại cho Quế thúc: “Đi theo tên gian tướng kia đến Tây thị. Tuệ Nhi trộm cây trâm của ta đi nương nhờ Nhan Trăn, tên đó tìm ta đến Thiên Hương Lâu đối chất. May mà Tản Mạn đã giải vây giúp ta.”

Tản Mạn là người của Quế thúc, cài cắm ở Thiên Hương Lâu nhiều năm. Bề ngoài là nàng ta khai ra Sở Khanh, nhưng thực chất lại đang giúp nàng rửa sạch hiềm nghi.

“Khanh Khanh, chuyện của Lâm Tu...”

“Chuyện của Lâm Tu Thánh thượng đã biết rồi, bảo chúng ta tạm thời nhẫn nhịn, không được rút dây động rừng. Nếu Nhan Trăn giết người diệt khẩu, chúng ta sẽ chẳng còn bằng chứng nào cả.” Sở Khanh gục xuống bàn, buồn ngủ díp mắt, đầu óc bị men rượu làm cho rối tung rối mù.

“Nhan Trăn là kẻ có thù tất báo, nếu đã nhắm vào ngươi thì sẽ không dễ dàng buông tha. Thân thể ngươi hiện giờ cũng không giấu được bao lâu nữa, trong lòng rốt cuộc tính toán thế nào?”

Quế thúc nhìn chằm chằm vào bụng Sở Khanh, trong mắt tràn đầy vẻ lo âu xót xa.

“Quế thúc, ta muốn giữ lại đứa bé này.”

Sở Khanh gục đầu hồi lâu, mới nghẹn ra được một câu như vậy.

Quế thúc sốt ruột, hai tay nắm chặt đi tới đi lui trong phòng, gấp đến độ vò rụng mấy sợi tóc.

Sở Khanh là do một tay ông nhìn lớn lên, tình sâu như phụ tử, ông làm sao nỡ để nàng rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, đem mạng sống treo trên lưỡi đao.

“Khanh Khanh, sao ngươi có thể giữ lại đứa bé này? Nếu để Thánh thượng biết được, đừng nói là chiếc mũ quan này, ngay cả mạng nhỏ cũng khó giữ.” Quế thúc mắng nàng vài câu, nhưng rồi lại thở dài thườn thượt.

Ông thầm tự trách bản thân vô dụng, không bảo vệ tốt cho Sở Khanh, mới để kẻ gian ám toán.

“Đều tại ta không trông chừng ngươi cẩn thận. Sau này ngươi đi đâu cũng phải để Trường Phong đi theo, ngoài nó ra ta không tin tưởng ai cả.” Quế thúc vẫn còn tức giận chuyện của Tuệ Nhi, trong mắt lóe lên sát khí.

Lúc trước phát hiện Tuệ Nhi là gian tế, ông đã đề nghị giết ả, nhưng Sở Khanh mềm lòng mới giữ lại mầm tai họa này.

Ông đã quyết định, lần này mặc kệ Sở Khanh có đồng ý hay không, ông cũng sẽ đích thân giải quyết Tuệ Nhi.

Ai biết được con nha đầu chết tiệt kia còn biết thêm chuyện gì nữa.

“Quế thúc, đứa bé là vô tội. Hôm nay Thánh thượng đã sinh lòng nghi ngờ ta, ngày sau nếu không lật đổ được Nhan Trăn, e là ta sẽ không còn được trọng dụng. Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, trong mấy tháng cuối cùng này phải cứu được Lâm Tu ra, sau đó đến Đại Lý Tự cáo trạng.”

Sở Khanh nhắc đến chuyện trên triều đình, thân thể mềm nhũn tựa vào sập, không nhấc nổi chút tinh thần nào.

Hơn nữa do tác động tinh thần, nàng càng cảm thấy có lỗi với đứa bé trong bụng.

Là nàng không có tiền đồ, mượn rượu làm càn, để con mình có một người phụ thân gian thần như vậy.

“Cáo trạng còn không bằng ngươi trực tiếp lên triều buộc tội. Tình hình Tam tư nha môn thế nào, ngươi còn rõ hơn ai hết.” Quế thúc không ngừng thở dài, nói thì dễ, làm mới khó.

Tướng phủ đâu phải nơi ai muốn vào là vào.

Gia đinh Nhan phủ ai nấy đều biết võ công, toàn là binh lính do Nhan Trăn huấn luyện, người thường căn bản không thể lọt vào.

Ngự Sử Đài, Hình Bộ, Đại Lý Tự, một nửa đều là người của Nhan Trăn, ngay cả Thánh thượng cũng khó lòng sai bảo.

Muốn Nhan Trăn đền tội, thật sự quá khó.

Sở Khanh gục đầu một lát, rượu cũng tỉnh được vài phần.

Nàng tựa lưng vào ghế, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Vậy thì lên triều buộc tội hắn. Đời này ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho hắn. A huynh chết thảm như vậy, những người chết thảm dưới tay hắn còn rất nhiều. Nhan Trăn làm ra bao chuyện ác độc, dựa vào đâu mà vẫn sống nhởn nhơ như thế?”

Sở Khanh càng nói càng phẫn nộ, hận không thể lập tức nắm được bằng chứng.

“Quế thúc, hôm nay sau khi bãi triều, ta nghe mấy vị đại nhân nghị luận, nói rằng tướng phủ tự thiết lập ngục giam. Thúc sai người đi điều tra chuyện này xem sao, nếu là thật, hãy tìm nhân chứng viết một bản khẩu cung. Ta muốn dùng khẩu cung đó để buộc tội Nhan Trăn.”

“Rận nhiều không sợ ngứa, làm vậy căn bản vô dụng.” Quế thúc nhíu mày, vội vàng ngăn cản nàng: “Cho dù những lời đồn đại đó là thật, Thánh thượng cũng sẽ không trách tội hắn. Việc quan trọng nhất của chúng ta lúc này là cứu Lâm Tu ra, hoặc là giúp Thánh thượng lôi kéo La tướng quân của Ngự lâm quân, để Thánh thượng đứng ra làm chủ cho ngươi.”

Sở Khanh nghe đến La tướng quân liền lập tức tỉnh táo lại.

Nhưng nếu nàng còn giá trị lợi dụng, thì sẽ không trở thành quân cờ bị vứt bỏ.

Trước mắt, về phía cấm quân, Vũ Lâm quân và Long Võ quân là người của Nhan Trăn, Thần Sách doanh và Thần Võ doanh là tâm phúc của Thánh thượng, mười sáu vệ cũng có một nửa là người của Nhan Trăn.