DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 43

1023 từ

“Đại ca, huynh dong dài với hắn làm gì. Mau dọn đồ đi, đi đường xa muội mệt chết đi được.” Thiếu nữ lầm bầm, trực tiếp cõng tay nải xông thẳng vào trong viện.

Nàng ta dẫu sao cũng là nữ tử, Trường Phong không tiện ra tay ngăn cản.

Quế thúc không có mặt, mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do Trường Phong đứng ra quyết định.

Hắn chưa từng gặp qua đám người vô lại đến mức này, khuyên can hết lời cũng vô dụng, cứ sống chết ăn vạ không chịu đi.

Trường Phong hết cách, đành dùng sức đẩy cả nhà ba người kia ra ngoài, sau đó đóng sầm cửa lớn lại.

Phụ nhân nổi đóa: “Bảo Sở Khanh lăn ra đây! Muội muội của lão nương nuôi nó khôn lớn, bây giờ nó trở mặt không nhận người thân, đúng là không bằng một con chó trong nhà Nhan tướng!”

Phụ nhân không buông tha cho Trường Phong, ngã lăn ra đất kêu trời khóc đất, ôm chặt lấy chân hắn không buông.

“Trời xanh có mắt không! Đáng thương cho một nhà già trẻ chúng ta, quê quán gặp hồng thủy, cửa nát nhà tan, cha của bọn trẻ sống chết không rõ. Hiện tại đứa cháu ngoại ruột thịt duy nhất cũng không chịu thu lưu, còn muốn đuổi chúng ta đi. Mệnh ta sao mà khổ thế này!”

Giọng mụ ta rất lớn, mới gào khóc vài tiếng, xung quanh đã chen chúc đầy bách tính thích xem náo nhiệt.

“Ai đánh ngươi?”

“Chính là ngươi! Không những đá ta, còn nhéo ta, một chút đạo lý kính lão đắc thọ cũng không hiểu!” Phụ nhân xắn tay áo, chìa cánh tay sưng đỏ một mảng ra cho mọi người xem.

Trường Phong ngớ người. Hắn vừa rồi chỉ nắm cánh tay mụ đẩy nhẹ một cái, nào dám dùng sức.

Rõ ràng là mụ ta dùng khổ nhục kế, tự mình nhéo mình.

Bách tính thấy mụ ta quả thực đáng thương, liền nhao nhao lên tiếng quở trách Trường Phong.

“Dù sao chúng ta cũng không còn chốn dung thân. Nếu nó không giữ ta lại, ta sẽ ngủ ngay trước cửa nhà nó, đói chết tại đây! Hoặc là trực tiếp đánh chết ta đi cũng được, đỡ phải lo không có bạc mua quan tài!” Phụ nhân vừa gào khóc, vừa gối thẳng đầu lên giày của Trường Phong.

Trường Phong xấu hổ đến mức vội vàng rụt chân lại, định kéo phụ nhân từ dưới đất lên.

Hắn sợ mụ ta ăn nói lung tung, bôi nhọ danh tiếng của đại nhân nhà mình.

“Vị đại nương này, có chuyện gì chúng ta từ từ nói. Ngài không thể vu oan cho ta được, ta chỉ chạm nhẹ ngài một cái, sao lại thành vừa đá vừa nhéo rồi?”

“Chạm vào? Ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao?” Phụ nhân lau nước mắt, ôm chặt tay nải xông thẳng vào trong phủ: “Kẻ nào dám cản, lão nương sẽ đến Kinh Triệu Phủ kiện hắn!”

Trường Phong hết cách, mắng không được mà chạm vào cũng không xong. Loại điêu phụ này, e rằng chỉ có Sở Khanh mới có cách trị.

Cách đó một con phố.

Sở Khanh ngồi trong quán trà, trong lòng vô cùng hối hận vì không tuyển thêm vài tên hộ viện giữ nhà, để giờ bị ba kẻ lưu manh vô lại này bám lấy.

Lại còn phải trơ mắt nhìn bọn chúng xông vào Sở phủ.

Tiểu nhị quán trà bước tới châm thêm trà cho Sở Khanh, nhận ra nàng chính là đứa cháu ngoại ruột trong miệng phụ nhân kia, bèn cười chỉ ra ngoài đường cho nàng xem náo nhiệt.

“Đại nhân, sao ngài không hồi phủ? Vừa rồi chẳng phải có họ hàng xa tới tìm sao, trông thật đáng thương.”

“Đáng thương thì đón về nhà ngươi đi.” Một câu của Sở Khanh lập tức chặn đứng miệng tên tiểu nhị.

Nàng lấy ra hai văn tiền ấn xuống bàn, phất tay áo, sát khí đằng đằng đi về phía phủ đệ.

Phụ nhân từng xem qua bức họa của Sở Khanh, liếc mắt một cái liền nhận ra nàng ngay.

Thấy Sở Khanh hồi phủ, mụ lén nhổ hai bãi nước bọt bôi lên khóe mắt: “Cháu ngoan, ta là a di của ngươi đây. Mới xa cách mấy năm, ngươi đã không nhận ra ta rồi sao?”

“Mấy năm? Ta tới Tây Kinh đã mười mấy năm rồi.” Sở Khanh tựa lưng vào con sư tử đá bên cạnh, rũ mắt nhìn phụ nhân.

Nàng muốn xem thử một nhà ba người này rốt cuộc định giở trò gì.

Người do Nhan Trăn đưa tới, chắc chắn phải có bản lĩnh gì đó, nếu không sao có thể ngáng chân nàng khắp nơi được.

Phụ nhân lau nước mắt, kéo chiếc ghế nhỏ ngồi ngay trước mặt Sở Khanh.

Ghế trong phủ đều đã bị cất đi, chiếc ghế mụ đang ngồi là đồ tự mang theo.

“Cháu ngoan, ta tuổi tác đã cao, trí nhớ không còn minh mẫn. Năm đó mẫu thân ngươi từng dặn, nếu chúng ta gặp khó khăn gì, cứ đến Tây Kinh tìm ngươi.”

Sở Khanh có chút bực bội. Nữ nhân này thật quá đáng, dám lôi cả mẫu thân nàng ra để bịa chuyện.

“Nói năng bậy bạ! Năm ta tám tuổi, mẫu thân đã qua đời. Đại nương, ngài có phải đã nhận nhầm người rồi không? Nếu thiếu bạc, lát nữa ta sẽ sai người đưa cho ngài, sau đó ngài từ đâu tới thì về lại đó đi.”

“Sở Khanh! Nếu ngươi thực sự không chịu giữ mẫu tử chúng ta lại, Nhan tướng đã nói rồi, ngài ấy sẽ tìm Kinh Triệu Doãn làm chủ cho chúng ta. Đến lúc đó, ta xem cái chức quan này của ngươi còn làm thế nào được nữa!” Phụ nhân ỷ thế hiếp người, chống nạnh lý luận với Sở Khanh.