DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 44

1020 từ

Sở Khanh thực sự đau đầu.

Một nhà ba người này, mở miệng ngậm miệng đều lôi Nhan Trăn ra dọa, không giữ lại cũng không xong.

Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, nàng không có da mặt dày như Nhan Trăn.

Sở Khanh sai Trường Phong gọi cả đôi nam nữ kia tới, bắt ba người họ đứng cách một khoảng xa.

Không phải nàng ghét bỏ ba người này bẩn thỉu, mà là nàng đang mang thai, thực sự không ngửi nổi mùi vị trên người bọn họ.

Nếu lỡ nôn ọe, chắc chắn không thoát khỏi ánh mắt sắc sảo của phụ nhân kia.

“Nói rõ ràng xem nào. Các người họ gì tên gì, từ đâu tới? Tại sao Nhan tướng lại đưa các người đến đây? Các người gặp hắn ở đâu?” Sở Khanh thấy miệng hơi khô, bèn nhấp một ngụm trà.

“Chúng ta gặp Nhan tướng ở Thiên Hương Lâu. Ta họ Quan, người ta thường gọi là Quan nhị nương. Con trai ta tên Lâm Dũng, con gái tên Lâm Phỉ. Chúng ta đều là người Thông Châu...”

Quan nhị nương kể lể vô cùng chi tiết, không chỉ nói hết chuyện nhà mình cho Sở Khanh nghe.

Mà ngay cả những chuyện quá khứ thuở nhỏ của Sở Khanh ở Thông Châu, mụ cũng miêu tả lại không sai một chữ.

Thỉnh thoảng có chỗ nhớ không rõ, Lâm Dũng cùng Lâm Phỉ lại tranh nhau bổ sung.

Quan nhị nương nhắc đến trưởng tử cùng Nhan tướng, vẻ mặt tràn đầy đắc ý, phảng phất như Nhan Trăn cũng là bà con xa thân thích nào đó của bà ta, không ngừng đem Sở Khanh ra so sánh với người ta.

Ý tứ trong lời chê nàng chỉ là một viên quan nhỏ lục phẩm, không quyền không thế, bổng lộc chẳng được bao nhiêu, bảo nàng nên học hỏi Nhan Trăn nhiều hơn.

“Ngươi vừa nói trưởng tử của ngươi tên là Lâm Tu, từng làm việc ở tướng phủ?”

“Đều là chuyện trước kia rồi.” Quan nhị nương muốn nói lại thôi, dường như không muốn nhắc nhiều về chuyện của trưởng tử.

Lâm Tu... Nghe ngữ khí của Quan nhị nương, nàng đoán người tên Lâm Tu này rất có khả năng chính là kẻ nàng đang tìm kiếm.

“Nhan tướng có biết trưởng tử của ngươi tên là Lâm Tu không?”

“Không biết.”

“Các ngươi theo Trường Phong lui xuống đi, bảo hắn thu xếp cho các ngươi mấy gian phòng.” Sở Khanh không đả động gì đến chuyện nhận thân thích, là vì trong lòng nàng vẫn còn hoài nghi thân phận của Quan nhị nương.

Quan nhị nương nói về nàng trôi chảy như học thuộc lòng, vài câu từ thốt ra căn bản không giống lời của một nông phụ thô thiển một chữ bẻ đôi không biết.

Huống hồ, mỗi khi nhắc đến trưởng tử Lâm Tu, ánh mắt Quan nhị nương đều lảng tránh, e là có điều giấu giếm.

Sau khi dàn xếp cho bọn họ xong xuôi, Sở Khanh liền gọi Trường Phong tới trước mặt.

“Những người và việc dính líu đến Nhan Trăn tuyệt đối không thể xem nhẹ. Ngươi lập tức đi tra xét lai lịch gốc gác của ba người này cho ta.” Sở Khanh thầm nghĩ, thứ mà Nhan Trăn đưa tới chắc chắn chỉ có rắc rối.

Phân phó xong mọi việc, Sở Khanh liền quay về thư phòng của mình.

Trường Phong vừa nhìn mấy kẻ kia đã thấy đau đầu, định bụng tìm chút việc cho bọn họ làm, đỡ để họ quấn lấy hắn làm phiền.

Quan nhị nương miệng thì cằn nhằn mắng mỏ, nhưng tay chân lại khá siêng năng, đem tiểu viện bỏ hoang từ lâu ở hậu viện quét dọn sạch sẽ tinh tươm, không còn chạy đến trước mặt Trường Phong bới lông tìm vết nữa.

Sở Khanh đi ngang qua tiểu viện rực rỡ đổi mới hoàn toàn, suýt nữa tưởng mình đi nhầm chỗ.

Quan nhị nương vẫn đang dọn dẹp trong phòng, lúc trước bà ta tiện tay thó không ít đồ ở tiền viện, lúc này chột dạ không dám ló mặt ra ngoài.

“Biểu huynh!” Lâm Phỉ tinh mắt nhìn thấy Sở Khanh, liền chạy ào tới trước mặt định khoác lấy cánh tay nàng.

Mùi dầu hoa quế nồng nặc sực lên, hình như là mùi trên người bà đầu bếp.

Sở Khanh bịt mũi né tránh, dùng quạt giấy phẩy phẩy xua bớt mùi: “Có chuyện thì nói, đừng động tay động chân.”

Lâm Phỉ e thẹn rủ mắt xuống, ngượng ngùng không dám mở lời.

Mới chốc lát, mũi chân ả đã cọ xuống nền đất đào thành hai cái hố nhỏ.

Ả mà không nói tiếp, chắc nền đất này thủng luôn mất.

“Nói!” Mí mắt Sở Khanh giật liên hồi, thầm nghĩ nha đầu này chẳng lẽ lại nảy sinh tâm tư gì với mình rồi, tiếng “biểu huynh” kia gọi nghe quá mức thân mật.

Bảo Lâm Phỉ xấu xí thì cũng không hẳn, nhưng vóc dáng lại quá lùn.

Làn da ngăm đen, ngũ quan lớn nhỏ không đều nhau, trông như chắp vá lại thành một khối.

Nhìn đơn lẻ thì cũng tạm coi là thuận mắt, nhưng tùy tiện kéo một nha hoàn tới so sánh thì dung mạo của ả lập tức thua đứt.

“Biểu huynh...”

“Tai ta không điếc, ngươi cứ đứng đó mà nói.” Sở Khanh rụt vai một cái, cảm thấy giọng điệu e ấp ngượng ngùng của Lâm Phỉ nghe mà rợn cả người.

“Biểu huynh, nghe nói trong phủ Nhan tướng có không ít cơ thiếp, huynh có thể đưa muội vào đó được không?”

Ồ, hóa ra là nhắm trúng Nhan Trăn.

Đây đúng là chuyện tốt.

Sở Khanh thở phào một hơi, đồng thời có chút hả hê khi người khác gặp họa: “Không thể, mẫu thân ngươi bảo quan chức của ta nhỏ mọn, không với tới nổi nhà người ta đâu.”