Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 45
“Biểu huynh, sau này muội cái gì cũng nghe lời huynh, còn kể cho huynh bí mật của nương muội nữa. Mẫu thân còn bảo huynh phải bỏ bạc ra tìm nha hoàn cho bọn muội sai bảo, nhưng muội nghĩ tự mình cũng có thể làm việc, giúp biểu huynh tiết kiệm được ít bạc.”
Sở Khanh gật đầu lia lịa tán đồng: “Ừm, nhìn kiểu này thì đúng là có tiềm chất làm cơ thiếp đấy.”
Lâm Phỉ được khen vài câu, làm việc càng thêm ra sức, suýt chút nữa lau sạch bong lớp sơn trên bàn ghế. Nàng ta còn đòi cởi áo choàng của Sở Khanh, nói rằng mình biết tự chế hương cao, bôi lên y phục thì một tháng cũng không phai mùi.
“Dọn dẹp xong thì cùng mẫu thân ngươi đến thiện đường dùng bữa. Ta có việc cần tìm bà ấy.” Sở Khanh chịu không nổi sự nhiệt tình này, vội vàng rời khỏi tiểu viện.
Nàng rất hiểu vì sao Lâm Phỉ lại để mắt tới Nhan Trăn.
Dung mạo tuấn mỹ, quyền cao chức trọng.
Nhưng thích hắn cũng đi kèm với nguy hiểm, rất có thể phải đánh đổi bằng cả tính mạng. Đám oanh oanh yến yến trong tướng phủ kia, nào có ai là đèn cạn dầu.
Sở Khanh quả thực là người Thông Châu, nhưng nàng không nhớ được bao nhiêu chuyện thuở nhỏ.
Khoảng năm tám tuổi, phụ mẫu mang theo nàng cùng huynh trưởng từ Thông Châu chạy nạn đến Tây Kinh.
Khi đó bọn họ không một xu dính túi, vừa vào thành đã bị bọn buôn người nhắm trúng, định lừa bán nàng đi. Huynh trưởng vì cứu nàng, ôm chặt lấy chân kẻ buôn người nên bị đánh đến thừa sống thiếu chết.
Phụ mẫu đuổi theo ngăn cản, bị mấy tên ác bá kéo vào ngõ hẻm, dùng gậy gộc đánh chết tươi.
Năm đó, Tây Kinh tràn ngập dân tị nạn, sau này đều bị quan phủ xua đuổi rời đi.
Nếu không nhờ Lý Huyên kịp thời cứu giúp, Sở Khanh và huynh trưởng có lẽ đều đã bị bán đi.
Những chuyện năm xưa, cũng chỉ có nàng, huynh trưởng, Lý Huyên và Quế thúc biết rõ. Quan nhị nương làm sao có thể tường tận đến vậy?
Sở Khanh càng nghĩ, càng cảm thấy sống lưng ớn lạnh.
Cứ như thể ở một góc khuất nào đó, đang có một đôi mắt chằm chằm nhìn nàng.
Tên vương bát đản Nhan Trăn này, đào đâu ra đám người này cơ chứ, thật biết cách chuốc thêm phiền toái cho nàng.
Lát nữa nàng phải hỏi cho ra nhẽ, Quan nhị nương tới Tây Kinh rốt cuộc là vì nàng, hay còn có mưu đồ nào khác.
Sở Khanh tự nhốt mình trong thư phòng, úp một quyển sách lên mặt.
Nàng thầm nghĩ, nếu Lâm Phỉ đã muốn làm thị thiếp, vậy thì cứ bồi dưỡng một chút. Tuy hy vọng mỏng manh, nhưng dũng khí của đối phương cũng đáng khen ngợi.
Biết đâu chẳng cần nàng ra tay điều tra Quan nhị nương, chính nữ nhi ruột thịt sẽ bán đứng mụ ta.
Muốn đào bới bí mật của một người, ra tay từ kẻ thân cận nhất là thỏa đáng nhất.
Quế thúc đẩy cửa bước vào. Lúc hồi phủ, nghe nói tiểu viện bỏ hoang đã có người ở, lại do chính Sở Khanh mang về, ông còn tưởng nàng mới tuyển thêm tôi tớ. Ngẫm lại, hạ nhân trong phủ quả thực không đủ dùng.
Ông đã qua đó nhìn thử một cái, thấy làm việc rất ra sức.
“Khanh Khanh, mấy người ở tiểu viện kia đều do con tìm về sao?”
Sở Khanh lấy quyển sách xuống, đứng dậy, ánh mắt ngày càng tối sầm: “Bà ta tự xưng là a di của con, tên gọi Quan nhị nương.”
Quế thúc nghe ra điểm bất thường, vội vàng đóng kín cửa lại: “Chuyện này là sao? Ta nhớ rõ con từng nói mình không có thân thích, sao tự dưng lại lòi ra một người a di?”
“Người do Nhan Trăn đưa tới. Vốn dĩ con không định giữ lại, nhưng nghe bà ta nói mình là mẫu thân của Lâm Tu, nên mới quyết định giữ lại xem sao. Biết đâu có thể tra hỏi được chút manh mối.”
“Ta hiểu rồi, để ta sai người đi điều tra.” Quế thúc đặt tờ giấy ghi chép tin tức vừa nghe ngóng được lên bàn, lúc này mới kéo cửa bước ra ngoài.
Tin tức được viết trên một tờ giấy vàng, bên trên có đóng sáp niêm phong cẩn thận.
Sở Khanh bóc lớp sáp niêm phong, cầm tờ giấy vàng lên xem.
Hóa ra hai ngày nay, Nhan Trăn và người của Kính Phong đã lật tung cả Thiên Hương Lâu lên, nhưng vẫn không tìm thấy chút tung tích nào của tên hỏa đầu quân kia.
Nàng thầm nghĩ, một tên lính quèn tuyệt đối không thể có bản lĩnh lớn đến vậy.
Hoặc là người vốn không ở Thiên Hương Lâu, hoặc là Nhan Trăn đã bị kẻ khác đùa bỡn, manh mối kia hoàn toàn là giả.
Giữa trưa, đến giờ dùng bữa.
Sở Khanh vừa đến nhà chính ngồi xuống, liền thấy Quan nhị nương dẫn theo đôi “ngọa long phượng sồ” kia bước vào. Y phục trên người bọn họ khá sạch sẽ, thoạt nhìn giống như vừa lấy từ chỗ hạ nhân trong phủ.
Tên con trai Lâm Dũng thân hình béo ịch, một mình chiếm trọn hai chiếc ghế. Vừa lên bàn đã bắt đầu ăn uống ngấu nghiến, chẳng hiểu chút quy củ nào.
Nữ nhi Lâm Phỉ thì có vẻ biết điều hơn, cúi gầm mặt không dám động đũa, nhưng lại không ngừng liếc mắt đưa tình với Sở Khanh.
Lâm Phỉ cũng không biết kiếm đâu ra loại hương cao kia, mùi vị thật sự rất khó ngửi.