Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 46
Nghe tiếng húp canh sột soạt, Sở Khanh lập tức mất sạch cảm giác thèm ăn.
“Các người ăn xong bữa này thì rời đi đi. Lát nữa ta sẽ bảo Quế thúc đưa cho các người một trăm lượng bạc, về quê làm chút sinh ý, đỡ phải mang theo hai đứa nhỏ bôn ba vất vả.” Sở Khanh đứng dậy đi ra cửa, cố ý lên tiếng dọa dẫm.
Quan nhị nương nghe thấy một trăm lượng bạc, đầu cũng không thèm ngẩng lên, vớ lấy cái cổ gà trong nồi đất gặm nhấm: “Một trăm lượng thì làm được gì, tiền vốn còn chẳng đủ. Lúc chúng ta tới đây đã mang theo toàn bộ gia sản, căn bản không định quay về nữa. Hơn nữa, phủ đệ của ngươi lớn thế này, phòng ốc nhiều như vậy, có chúng ta ở cùng cho vui cửa vui nhà, chẳng phải rất náo nhiệt sao?”
Lâm Phỉ sợ bị đuổi đi, vội vàng lay cánh tay mẫu thân: “Biểu huynh, mẫu thân muội có gia phả, có thể chứng minh bà ấy và mẫu thân huynh là tỷ muội ruột. Nương, người mau lấy ra đi!”
Sở Khanh lạnh lùng nhìn bọn họ. Gia phả là thứ có thể làm giả, nàng chỉ tin vào ký ức của chính mình.
Nàng nữ phẫn nam trang, vốn dĩ mang thân nữ nhi.
Quan nhị nương mở miệng ra là gọi nàng như nam tử, quả thực coi nàng là nam nhân.
Nếu thật sự là a di của nàng, sao có thể ngay cả chuyện nàng là nam hay nữ cũng không biết?
Quan nhị nương ăn uống no nê, bèn đi lục lọi hành lý. Lục tung hồi lâu, rốt cuộc mụ cũng lôi ra một cuốn gia phả mới tinh, bên trên ghi chép rõ ràng ngày sinh tháng đẻ, quê quán của mẫu thân nàng.
Cuốn gia phả này rất mới, thậm chí còn ngửi thấy mùi mực, rõ ràng là vừa mới được viết gần đây.
Như vậy càng chứng minh, những lời Quan nhị nương nói toàn là dối trá.
“Trưởng tử Lâm Tu của ngươi, năm nay hai mươi mốt tuổi, người Thông Châu, sau tai phải có một vết bớt màu nâu to bằng đồng tiền, đúng không?” Sở Khanh chưa từng gặp Lâm Tu, nhưng cũng biết được chút ít tin tức từ miệng thám tử.
“Đúng vậy! Ngươi từng gặp nó sao? Gặp khi nào? Hiện tại nó đang ở đâu?” Quan nhị nương không ngừng truy vấn, hốc mắt đỏ hoe.
Mụ tới Tây Kinh đã nửa tháng, một chút manh mối cũng không có, sao Sở Khanh lại có thể nói rành mạch đến thế?
Sở Khanh xoay người đi, do dự không biết có nên nói cho Quan nhị nương biết tung tích của Lâm Tu hay không.
Nếu mụ chạy đến tướng phủ chất vấn, đắc tội với Nhan Trăn, rất có thể sẽ bị diệt khẩu ngay lập tức.
Dù sao cũng là mấy mạng người, Sở Khanh nghĩ ngợi một hồi, lòng chợt mềm nhũn.
Có một nhà ba người bọn họ ở đây, nàng sẽ có lý do chính đáng để đến tướng phủ tìm người.
Mượn miệng Quan nhị nương để đón Lâm Tu ra ngoài.
“Vài ngày trước ta từng gặp hắn. Sau đó ta đã sai người đi tìm, nếu hắn thực sự đang ở Tây Kinh, chắc chắn sẽ tìm được.”
“Thật tốt quá! Ta biết ngay là ngươi có bản lĩnh mà. Trước khi tìm được Lâm Tu, chúng ta đành làm phiền ngươi một thời gian vậy.” Quan nhị nương ăn xong, nhìn thấy nha hoàn trong phủ bưng đĩa trái cây tráng miệng lên.
Lâm Phỉ vốn định đưa tay ra đỡ, lại bị Quan nhị nương trừng mắt lườm một cái.
“Ngồi xuống! Loại việc này không phải để thiên kim tiểu thư như ngươi làm. Về sau đi theo biểu huynh phải học hỏi quy củ cho đàng hoàng, đừng làm mất mặt.”
Lâm Phỉ căn bản bỏ ngoài tai lời mẫu thân. Nàng ta ăn mặc còn chẳng bằng một nha hoàn, tính là thiên kim đại tiểu thư nỗi gì.
Huống hồ Sở Khanh cũng đã nói, đợi nàng ta học được cách làm nha hoàn, sẽ đưa nàng ta đến hầu hạ Nhan Trăn.
Lâm Phỉ nàng chí hướng cao xa, lập chí phải trở thành chủ mẫu của tướng phủ.
Chịu chút khổ cực này thì tính là gì.
Quan nhị nương cảm thấy hành vi của nữ nhi có chút kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Ăn no nê, mụ co chân lên ghế ợ một cái rõ to, nhón lấy miếng lê tuyết nhét vào miệng: “Đúng rồi, huynh trưởng của ngươi đâu? Nó lớn hơn ngươi vài tuổi, đã thành thân chưa?”
Rốt cuộc Quan nhị nương cũng nhớ ra Sở Khanh còn có một người ca ca.
Lâm Dũng nhai xương đùi gà rôm rốp, mồm miệng không rõ ràng hỏi: “Mẫu thân bảo, tới đây rồi sẽ để biểu huynh dạy ta biết chữ, viết văn chương, tương lai thi đỗ công danh.”
Sở Khanh đặt chén trà xuống, lúc này ngay cả nước cũng nuốt không trôi, phảng phất như đang nhìn thấy một cục thịt mỡ lù lù trước mặt.
Dạy một kẻ nửa ngốc nghếch thi lấy công danh, nàng làm gì có bản lĩnh lớn đến thế.
“Huynh trưởng của ta... ra ngoài làm ăn buôn bán rồi.” Nhắc tới huynh trưởng, mũi Sở Khanh cay xè, một cỗ chua xót dâng lên trong lòng.
Chỉ trong chốc lát, thức ăn trên bàn đã sạch bách, đến mức có lấy nước tráng đĩa cũng chẳng vớt vát được gì.
Mỗi chiếc đĩa đều bị liếm sạch bóng.
Sở Khanh không nỡ nhìn thêm, thầm nghĩ có phải Nhan Trăn thấy một nhà ba người này ăn khỏe quá, nên cố tình đẩy tới để ăn sập nhà nàng hay không.