Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 48
Dạo gần đây hắn cũng đang vô cùng phiền não. Xin hạn năm ngày để phá vụ án mất tích, nay đã qua bốn ngày mà vẫn chưa tìm ra chút manh mối nào.
Ngày mai thượng triều, còn chưa biết phải bẩm báo thế nào.
Thấy Sở Khanh xuất hiện, Từ Trường Lễ thầm tính toán nói vài câu êm tai, nhờ nàng nói đỡ trước mặt Thánh Thượng, xin gia hạn thêm vài ngày.
Lời hay ý đẹp còn chưa kịp thốt ra, lại nghe Sở Khanh nhắc tới án mất tích, chân mày hắn nhíu chặt, liên tục nốc cạn ba chén rượu.
“Tên là Lâm Tu, năm nay hai mươi mốt tuổi, từng làm hộ vệ trong tướng phủ.” Giọng Sở Khanh trong trẻo, sợ hắn nghe không rõ nên cố tình nói lớn hơn một chút.
Từ cửa hông bước ra một người.
Hắn vận một bộ trường bào cổ chéo màu lục đậm, khoác ngoài chiếc áo choàng xanh đen viền hắc ám.
Thân hình lẫm liệt, dung mạo rạng rỡ như nắng sớm mùa xuân.
“Từ đại nhân chớ vội tìm. Người mà Sở đại nhân muốn tìm, bổn tướng biết đang ở đâu.” Nhan Trăn sải bước dài, thản nhiên ngồi xuống ngay cạnh Sở Khanh.
Sở Khanh khó chịu nhích người ra xa một chút.
Vừa rồi chỉ thấy Từ Trường Lễ nên nàng mới lên lầu. Sớm biết Nhan Trăn cũng ở đây, có đánh chết nàng cũng không thèm tới.
Nhan Trăn ngồi xuống, tự mình rót rượu uống: “Sở đại nhân quả thật hiếu thuận. Người vừa tới đã vội vàng giúp tìm kiếm vị biểu huynh kia rồi.”
“Nhan tướng vừa nói ngài biết người đang ở đâu sao?” Sở Khanh kéo bầu rượu về phía mình.
Nàng biết tửu lượng của Nhan Trăn rất kém. Nếu để hắn uống say, không biết chừng lại thốt ra những lời điên khùng gì nữa.
Chuyện lần trước hắn lột quan bào của nàng trong xe ngựa, đè nàng ra cắn vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt.
“Lâm Tu từng làm hộ viện trong tướng phủ, sau vì tay chân không sạch sẽ nên bị đuổi đi. Hơn mười ngày trước, ta từng gặp hắn ở Thiên Hương Lâu.” Nhan Trăn nói thật, chờ xem phản ứng của Sở Khanh.
Khi hắn phái người bắt Lâm Tu, nghe nói người bên cạnh Sở Khanh cũng đang ráo riết tìm kiếm.
Sở Khanh thần sắc vẫn bình tĩnh: “Hóa ra Lâm Tu là người của Nhan tướng. Chẳng hay hiện giờ hắn có ở tướng phủ không? Dì của ta ở trong phủ, một ngày nhắc đến hắn tới mười mấy bận, lát nữa ta sẽ đưa dì đến tướng phủ để đón người.”
“Đương nhiên là không có ở đó.” Nhan Trăn bỗng nhiên bực bội, lại tự rót một chén rượu.
Hắn đang nóng lòng.
Sở Khanh mỉm cười dõi theo, nhận thấy tác dụng của Quan nhị nương còn lớn hơn tưởng tượng.
Thấy nàng giữ lấy bầu rượu, Nhan Trăn ngỡ nàng muốn chiếm chút tiện nghi, liền vươn tay giật lại: “Kỳ thực vị dì này của ngươi cũng không phải do ta tìm giúp đâu.”
“Vậy là ai?” Sở Khanh vểnh tai lắng nghe.
“Thẩm Niệm Từ. Trước kia khi các ngươi còn ở trong cung ắt hẳn là bạn tốt, kẻ tả người hữu phụ tá Thánh Thượng, khiến người ngoài hâm mộ không thôi.”
“Ồ, vậy phiền ngài thay ta đa tạ Thẩm tư ngôn.” Sở Khanh chẳng hề bận tâm, cũng không dễ dàng tin lời Nhan Trăn.
Mối quan hệ giữa nàng và Thẩm Niệm Từ vốn chẳng hề tầm thường.
Muốn nói thân thiết thì cũng chỉ là chuyện hai năm trước, sau khi mỗi người nhận một chức quan riêng, quan hệ giữa đôi bên dần trở nên xa cách.
Nếu quả thực là Thẩm Niệm Từ nhét người tới, tuyệt đối không có ý tốt.
Khi một nam nhân đối tốt với hai nữ nhân cùng lúc, ắt sẽ có một kẻ sinh lòng ghen ghét.
Thẩm Niệm Từ dã tâm bừng bừng, quả thực nên đề phòng thì hơn.
“Dạo gần đây tại Tây Kinh liên tiếp có người mất tích. Nào là tỳ nữ thân cận của Sở đại nhân, biểu huynh của Sở đại nhân, lại thêm cả Liễu thái y từng bắt mạch cho Sở đại nhân nữa. Sao người nào người nấy đều dính dáng đến Sở đại nhân thế nhỉ?” Nhan Trăn nhìn Sở Khanh với nụ cười đầy tà ý, cố tình muốn kéo nàng vào vũng nước đục này.
Sở Khanh nhấp một ngụm trà, đè nén cảm giác khó chịu xuống: “Hạ quan cũng lấy làm hiếu kỳ, rốt cuộc là ai nhìn ta chướng mắt mà nơi nơi nhắm vào như vậy. Nhan tướng thần thông quảng đại, nếu có thể giúp dì của ta tìm được con trai trưởng, hạ quan ắt sẽ hậu tạ.”
“Ta có thể giúp ngươi tìm người, nhưng tới lúc đó người sống hay chết thì còn phải xem Sở đại nhân có chịu phối hợp hay không đã.” Nhan Trăn định uống rượu, trong lúc rót rượu dường như nghĩ tới điều gì, bèn khẽ nhướng mi mắt đánh giá Sở Khanh.
Sở Khanh cũng nhớ lại ngày hôm ấy, gương mặt chợt nóng ran ửng đỏ.
Nàng siết chặt nắm tay đặt trên đầu gối.
Qua lời Nhan Trăn, ít nhất lúc này nàng có thể khẳng định Lâm Tu tạm thời chưa chết.
Từ Trường Lễ nhìn hai người, chỉ cười mà không nói.
Cách đây mấy ngày, Tây Kinh có lời đồn Nhan Trăn đã ngủ khắp các cô nương ở Thiên Hương Lâu mà vẫn chưa tìm được người vừa ý.
Giờ nhìn ánh mắt Nhan Trăn nhìn Sở Khanh, quả thực có chút khó nói.
Nhan Trăn uống cạn chén rượu, loạng choạng đứng dậy, thân hình lảo đảo như sắp không chống đỡ nổi: “Quan nhị nương là từ Thông Châu tới. Thông Châu gặp lũ lụt vốn là từ Ngô Châu lan sang, mà Ngô Châu lại đang có dịch chuột. Cả nhà Quan nhị nương cũng thật đáng thương, bị nước lũ cuốn trôi, trên người chẳng biết có dính phải thứ gì bẩn thỉu hay không. Sở đại nhân dạo này tốt nhất nên ở yên trong phủ, đừng có chạy loạn khắp nơi.”