Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 49
Từ Trường Lễ nghe đến đó thì vội vã đứng dậy lùi ra xa, giữ khoảng cách với Sở Khanh như thể trên người nàng có thứ gì dơ bẩn.
Nhan Trăn đứng không vững, khom lưng chống tay lên vai Sở Khanh.
Lúc cúi người xuống, hắn nhìn thấy chiếc cổ trắng như tuyết ẩn sau vạt áo, nơi cổ họng bỗng dấy lên một trận khô nóng.
Thật trắng, chưa từng thấy tên tiểu lại nào lại trắng trẻo đến mức này.
Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, Sở Khanh vội vàng né tránh, Trường Phong cũng vội chạy tới đỡ lấy chủ tử.
Nếu không nhờ Nhan Trăn nhắc tới, Sở Khanh suýt nữa đã quên mất chuyện lũ lụt ở Ngô Châu.
Khi ấy triều đình phái khâm sai đi cứu trợ thiên tai, người đi chính là một ngự sử của Ngự Sử Đài bọn họ, lại còn mang theo không ít ngân lượng cứu tế.
Nghe đồn chỉ trong hơn mười ngày, vị ấy đã cứu nạn dân thoát khỏi dòng nước lũ, an trí nơi ăn chốn ở thỏa đáng, còn được triều đình ban thưởng ngợi khen.
Còn về việc dòng nước lũ kia chảy đi đâu, nàng không hề truy vấn.
Hiện tại ngẫm lại, Thông Châu nằm ở hạ lưu Ngô Châu, nước lũ chắc chắn đã tràn về Thông Châu.
Sau đại tai, ắt có đại dịch.
Sở Khanh khẽ cắn răng, đè nén xúc động muốn tát Quan nhị nương một cái. Nữ nhân này ngoài miệng thì bô bô nói không giấu giếm điều gì, nhưng lại cố tình giấu nhẹm đi những điểm quan trọng nhất.
Suýt chút nữa đã hại chết nàng rồi.
“Nếu ta có mệnh hệ gì, hai vị đại nhân đây cũng đừng hòng chạy thoát.” Sở Khanh vốn không uống rượu, nhưng để hù dọa hai kẻ kia, nàng cố ý cầm chén rượu của mình lên, cụng nhẹ vào hai chén rượu trên bàn.
Từ Trường Lễ sợ tới mức hồn xiêu phách lạc, ngay cả một câu ngăn cản Sở Khanh cũng không dám thốt ra.
Hắn quay đầu nhìn Nhan Trăn: “Nhan tướng, lời này là thật sao? Gần đây hạ quan chưa từng nghe nói Thông Châu có dịch bệnh gì cả.”
Nhan Trăn xua tay, ý bảo Từ Trường Lễ ngồi xuống.
“Từ phủ doãn chớ vội. Cấp báo vẫn còn đang trên đường tới. Nạn trộm cướp, dịch bệnh nối gót nhau kéo đến. Thứ sử Thông Châu vốn định giấu giếm chuyện này, nhưng sau đó số người chết và bị thương quá nhiều, không thể bưng bít được nữa, lúc này mới dám sai người mang cấp báo tới Tây Kinh.”
Sở Khanh nghe nhắc đến cấp báo, trong lòng đã tin đến chín phần. Nàng đứng bật dậy, vội vã hỏi: “Sao Nhan tướng lại biết chuyện này?”
“Chuyện này phải nhờ ơn a di của ngươi, là bà ta nói cho ta biết.” Nhan Trăn ngoài miệng thì nói lời cảm tạ, nhưng sắc mặt lại càng thêm lạnh lẽo. Ánh mắt hắn nhìn Sở Khanh chất chứa một loại tình cảm khó gọi tên.
Hắn chằm chằm nhìn Sở Khanh, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ phiền muộn vô cớ, liền vung tay ném thẳng chén rượu ra ngoài cửa sổ.
Mấy ngày nay hắn hoàn toàn không có tâm trí điều tra vụ án, trong đầu cứ quanh quẩn khuôn mặt tuyệt mỹ của Sở Khanh.
Bướng bỉnh, xảo trá, miệng đầy lời dối trá, chẳng có lấy một chút thành thật.
Hắn càng muốn dọa nàng một trận.
Nhưng trước mắt, nàng vẫn ngồi ngay ngắn chỉnh tề, trong khi Từ Trường Lễ lại hoảng sợ đến mức không giữ nổi bình tĩnh.
“Sở đại nhân, ngài vẫn nên hồi phủ trước đi. Lát nữa ta sẽ sai người đưa một đại phu qua đó, khám thử xem thân thể a di ngài thế nào.”
Từ Trường Lễ thế mà lại sợ nàng!
Sở Khanh hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ghé sát mặt vào Nhan Trăn: “Không cần Từ đại nhân phải bận tâm. Nhan tướng tinh thông y thuật, không ai thích hợp hơn ngài ấy đâu.”
Sở Khanh làm vậy cũng là muốn ép Nhan Trăn giúp nàng rửa sạch hiềm nghi, đỡ để ngày sau trên triều đường hắn lại ăn nói lung tung, mượn cơ hội trả thù nàng.
Nhan Trăn nhìn cổ tay trắng nõn thon thả kia, đột nhiên cảm thấy chán ghét. Hắn thầm nghĩ, chắc chắn Lý Huyên đã từng thưởng thức qua rồi.
Loại “nam nhân” mới nắn nhẹ một cái đã khóc lóc ỉ ôi, hắn mới không thèm thích.
“Nhan tướng sợ sao?”
“Đúng vậy, ta sợ nắn đỏ tay ngươi, quay đầu lại có kẻ đến chất vấn ta. Sở đại nhân quả thực quá mức kiều quý.” Nhan Trăn nói bóng nói gió, cố ý để Sở Khanh nghe thấy.
Từ Trường Lễ dùng tay áo che mặt, giấu đi nụ cười mỉm. Kỳ thực, cả triều đình đều đang âm thầm suy đoán về mối quan hệ giữa Sở Khanh và Lý Huyên.
Hậu cung vô chủ, ngay cả một phi tần cũng không có. Sở Khanh dung mạo lại giống hệt nữ nhân, thường xuyên được triệu kiến vào cung.
Mọi người đoán thì cứ đoán, nhưng tuyệt nhiên không kẻ nào dám nói thẳng trước mặt Sở Khanh.
Sở Khanh đột ngột đứng dậy: “Nhan tướng, chuyện không có chứng cứ xin ngài đừng nói bậy, kẻo làm hỏng danh dự của hạ quan.”
“Hai vị đại nhân, hôm nay chúng ta chỉ uống rượu, không bàn chuyện công sự.” Từ Trường Lễ vội vàng kéo Nhan Trăn lại khuyên can, chỉ sợ hai người này lao vào đánh nhau.
Đến lúc đó nháo đến trước mặt Thánh Thượng, kẻ làm chứng như hắn cũng sẽ rước họa vào thân.