DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 58

1021 từ

Nhìn dáng vẻ, thế nhưng thật sự có hai phần tương tự Sở Khanh.

Phương Tử Tự bưng kín miệng, không dám kêu thành tiếng, còn tưởng rằng đó là Sở Khanh đang mặc nữ trang.

Nhan Trăn nhìn nàng ta, đột nhiên đối với những lời giảo biện của Sở Khanh trên triều đình, cũng đã có chứng cứ cụ thể.

Thế giới rộng lớn, người có dung mạo giống nhau rất nhiều.

Trước mắt chẳng phải đang có một người đây sao.

“Bích Ngọc cô nương ở lại, ngươi lui ra đi, không có việc gì thì đừng tới quấy rầy.” Phương Tử Tự tiễn tú bà rời đi, lại nhìn ra bên ngoài một cái, xác nhận mụ đã đi khuất mới gật đầu với Nhan Trăn.

Bích Ngọc tuổi tác không lớn, cũng chỉ tầm mười lăm mười sáu tuổi. Dung mạo vô cùng trắng trẻo kiều nộn, nét trẻ con chưa thoát hết, hai hốc mắt hơi sưng đỏ, tựa như vừa mới khóc xong.

“Công tử, nô gia tên là Bích Ngọc.” Bích Ngọc khoanh tay thi lễ, lặng lẽ ngước mắt đánh giá Nhan Trăn.

Có lẽ do được giáo dưỡng trong thanh lâu, nụ cười của nàng mang theo vẻ vũ mị động lòng người.

Vừa vặn, Nhan Trăn cũng ngẩng đầu lên.

Cách ăn mặc của Bích Ngọc khác với những ca nữ bên ngoài, là một bộ váy áo màu hồng đào. Áo trên có chút mỏng manh, ẩn ẩn lộ ra xương quai xanh.

“Ngươi am hiểu cái gì?” Nhan Trăn vuốt ve chén rượu thưởng thức. Đã chịu thiệt thòi một lần, lúc này hắn tuyệt đối không dám tùy tiện uống rượu.

Bích Ngọc e lệ cúi đầu, nhút nhát trả lời: “Nô gia biết múa.”

Dáng người nàng rất đẹp, sau khi bị bán tới đây vẫn luôn học múa, bán nghệ không bán thân.

Nhan Trăn tìm một chỗ ngồi xuống, lấy chủy thủ gõ nhịp lên mặt bàn làm nhạc đệm cho nàng: “Nghe nói ngươi từng múa cho vị khách nhân chết trong căn phòng này xem. Múa một khúc cho ta xem thử, dỗ ta vui vẻ, hôm nay ta sẽ không động vào ngươi.”

“Gia chờ một lát, nô gia đi thay vũ y.” Trong lòng Bích Ngọc vui sướng, nghĩ thầm có thể giữ được sự trong sạch vì tình lang, dù có múa cả đêm nàng cũng cam lòng.

Nhan Trăn không nói gì, lại nhìn về phía cửa, đối diện chính là thượng phòng chữ Nguyệt.

Phương Tử Tự rót rượu cho Nhan Trăn: “Gia, ngài nhận ra cô nương này sao? Vì sao không trực tiếp tra hỏi?”

Nhan Trăn liếc mắt trừng Phương Tử Tự. Đầu óc không linh hoạt mà chuyện lôi thôi thì lại nhiều.

Lúc bọn họ tới đã hỏi qua tú bà, đối phương không chịu phối hợp, khẳng định cũng đã dặn dò các cô nương khác phải giấu giếm chuyện này. Hắn phải tuần tự tiệm tiến mới được, không thể vừa mở miệng đã hỏi ngay.

Phương Tử Tự không biết mình đã nói sai ở đâu, đành ngoan ngoãn đứng dựa vào chân tường.

Chờ Bích Ngọc trở ra, trang dung cùng y phục đều đã thay đổi, giống như được tỉ mỉ trang điểm qua.

Nàng mặc một bộ váy áo tề hung màu hoa hồng, áo trên là kiểu cổ chữ U màu xanh ngọc thêu hoa sen hồng cộc tay, trên vai khoác một dải lụa mỏng như cánh ve thêu họa tiết như ý.

Chiếc áo này đã được cải tiến, cổ áo hơi thấp. Bích Ngọc ngại ăn mặc quá mức bại lộ, liền nhét khăn lụa vào che trước ngực.

Nhìn thấy nàng, trong đầu Nhan Trăn liền hiện lên dáng vẻ Sở Khanh khi mặc nữ trang.

Bích Ngọc sinh ra tinh xảo thanh tú, hai má bầu bĩnh.

Khuôn mặt trắng hồng rạng rỡ, nét trẻ con chưa phai, lại phối hợp với bộ vũ y diễm lệ này, vừa thuần khiết lại vừa gợi cảm.

Thảo nào Lâm Tu cứ nhớ mãi không quên, quả thật là một mỹ nhân.

Ánh mắt Nhan Trăn khẽ biến, cảm thấy khuôn mặt của Bích Ngọc dị thường quen thuộc, thoạt nhìn rất giống Sở Khanh khi mặc nữ trang.

Lại cũng giống như lời đồn đại, vòng eo của nàng ta cực kỳ thon thả, vóc dáng thấp hơn Sở Khanh một cái đầu.

Nhưng nhìn kỹ lại, phát giác Sở Khanh trắng hơn nàng ta, ngũ quan cũng tinh xảo hơn nhiều.

Mỹ nhân cất bước, chuông bạc trên vòng tay leng keng rung động. Đồng thời, một mùi hương kỳ lạ theo làn váy đung đưa, từ những đóa hoa vụn thêu trên váy bay ra.

Nhan Trăn đã từng chịu thiệt một lần, vừa ngửi thấy mùi liền lập tức nhận ra đó là Tô Y Hương.

Tô Y Hương của Thiên Hương Lâu, chuyên dùng cho những cô nương tính tình cương liệt. Xem ra tú bà kia sợ tìm thanh quan không chịu phối hợp với hắn, nên mới cố ý huân loại hương này.

Loại hương này đối với cả nam lẫn nữ, đều mang đến nguy hại không nhỏ.

Câu tâm thực cốt, trắng đêm mới thôi.

“Tử Tự, mở cửa ra.”

Phương Tử Tự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn làm theo.

Gió lạnh lùa vào, thổi tan hơi ấm cùng mùi huân hương trong phòng. Khuôn mặt Bích Ngọc ẩn hiện dưới ánh nến nửa sáng nửa tối.

Đoạt lấy tâm hồn người ta, đẹp đến không sao tả xiết.

Phương Tử Tự nhìn đến ngây ngốc, ánh mắt dõi theo dải lụa đong đưa lên xuống, ngay sau đó liền muốn nhào tới.

“Cút ra ngoài chờ.” Nhan Trăn quát một tiếng, đuổi Phương Tử Tự ra ngoài.

Dược hiệu của loại hương này cực mạnh. Đừng nói là người bình thường, ngay cả Phương Tử Tự quanh năm luyện võ cũng suýt chút nữa không cầm giữ nổi.