Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 59
Nhan Trăn nhìn cổ tay thon thả lộ ra dưới ống tay áo của nàng, đột nhiên nhớ tới nữ nhân đã ngủ cùng giường với hắn một tháng trước.
Bàn tay của nữ nhân kia, so với Bích Ngọc còn thon nhỏ hơn rất nhiều.
Nửa thân trên cũng đẫy đà hơn một chút.
Còn có ánh mắt kia, tựa như viên lưu ly ngâm mình trong đầm băng lạnh giá.
Bích Ngọc không phải là nàng ta, tuyệt đối không phải.
Suy nghĩ của hắn trôi dạt ra xa, tốc độ gõ nhịp chủy thủ trong tay cũng nhanh hơn rất nhiều.
Một khúc múa kết thúc, sắc mặt Bích Ngọc trắng bệch, eo mỏi đến mức sắp gãy rời.
Chủy thủ vẫn đang gõ lên mặt bàn, ánh mắt Nhan Trăn càng lúc càng lạnh lẽo.
“Gia, Bích Ngọc cô nương múa xong rồi.” Phương Tử Tự phát hiện Nhan Trăn đang thất thần, vội vàng lên tiếng gọi.
Nhan Trăn lấy lại tinh thần, tầm mắt dừng trên khuôn mặt Bích Ngọc: “Bích Ngọc, ta muốn hỏi thăm ngươi một chuyện...”
“Gia, ngài cứ nói, nô gia khẳng định biết gì nói nấy.” Bích Ngọc ngoan ngoãn đi đến ngồi xuống bên cạnh hắn. Thấy trên bàn chỉ có một chén rượu, liền rót cho hắn một ly.
“Thi thể của người chết kia đâu rồi?”
“Nô gia không biết.” Bích Ngọc do dự không biết có nên nói hay không. Trước khi tới đây, tú bà đã dặn dò kỹ lưỡng.
Chuyện có người chết ở thượng phòng chữ Hương, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.
Nhan Trăn lấy túi tiền ném lên bàn: “Nếu ngươi nói cho ta biết, ta liền chuộc thân cho ngươi, giúp ngươi thoát ly bể khổ, cùng Lâm Tu song túc song phi.”
“Chàng ấy vẫn còn sống sao? Ta biết ngay chàng ấy sẽ không bỏ lại ta một mình mà đi mà.” Bích Ngọc động tâm, hai hốc mắt nháy mắt đỏ hoe như rỉ máu.
Tròng mắt nàng khẽ chuyển, bước tới đóng chặt toàn bộ cửa sổ lại.
“Không cần đóng.” Nhan Trăn vội vàng gọi giật lại. Hô hấp của hắn đã bắt đầu dồn dập. Tô Y Hương vốn là cấm hương, chuyện này đã được dâng tấu sớ lên triều đình, thế mà vẫn chưa có ai quản lý.
“Người nọ là một kẻ thọt chân, trên mặt có vết đao chém. Hắn uống say liền nói hươu nói vượn, nói chính mình là...”
“Là cái gì?” Nhan Trăn bước lên phía trước truy vấn. Hắn nhìn thấy Bích Ngọc tựa hồ rất sợ hãi chuyện đó, cả người đều đang run rẩy.
“Cứ nói thật đi, ta sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.” Nhan Trăn lại nói thêm.
Bích Ngọc có chút sợ hãi. Tú bà đã dặn không được tiết lộ thân phận của người kia, nhưng nàng thật sự rất cần số bạc này để chuộc thân.
Còn có Lâm Tu nữa. Nàng muốn cùng Lâm Tu xa chạy cao bay, rời khỏi Thiên Hương Lâu, sẽ không còn ai biết đến thân phận của nàng.
Nhan Trăn đẩy túi tiền về phía nàng: “Nói đi. Nói xong ta sẽ sai người đưa ngươi đi.”
Bích Ngọc chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt nào đáng sợ đến thế, so với sói đói nơi hoang dã còn đáng sợ hơn vạn phần. Nhưng đôi mắt này lại sinh ra cực kỳ đẹp đẽ, hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài bình thường của hắn.
Trên mặt có mùi son phấn rất dày, chòm râu bên môi dán qua loa, có thể thấy được hắn đã dịch dung.
Nàng thầm nghĩ, người này hẳn là một vị đại quan ngụy trang tới đây để điều tra hung án.
“Sau khi say rượu, hắn ở trong phòng nói hươu nói vượn, nói mình là một thành viên của Liên gia quân. Nhưng Liên gia quân đã chết sạch từ ba năm trước rồi, nô gia nghĩ thầm hắn khẳng định đang nói dối. Về sau hắn cởi áo ra, trên người toàn là vết đao chém...”
Nàng vừa nói, ánh mắt tựa như chịu phải kinh hách lớn, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Nhan Trăn nghe xong, trong đầu liền hiện lên một bóng dáng.
Dưới trướng Liên tướng quân từng có một tiểu tướng cơ trí anh dũng, bởi vì bị thương ở chân nên bị phân đến đội hỏa đầu quân. Diện mạo của hắn có vài phần tương tự với những gì Bích Ngọc miêu tả.
“Ngươi có nhìn thấy hắn chết như thế nào không?”
Bích Ngọc run rẩy gật đầu: “Thấy được. Bị người ta cắt đứt yết hầu mà chết. Tú bà nhận ra hung thủ, sau khi xảy ra chuyện, ta tận mắt nhìn thấy tú bà tiễn người nọ rời đi.”
Nàng không biết chữ, cũng không biết vẽ tranh. Nhan Trăn không hỏi thêm được gì khác, đành đưa bạc rồi sai người đưa nàng rời đi.
“Tử Tự, gọi tú bà tới đây.”
Nhan Trăn ngồi trước bàn, rút chủy thủ ra thưởng thức.
Căn cứ theo lời Bích Ngọc, sau khi người nọ chết, tú bà không hề rút dây động rừng, ngược lại còn lén lút đưa thi thể ra ngoài.
Tâm tư này thật sự rất khả nghi.
Trong phòng hồi lâu không có động tĩnh, tú bà tới rình coi thế nhưng lại phát hiện cửa sổ đang mở toang.
Uổng công mụ sai người đốt Tô Y Hương.
Lúc tú bà bước vào cửa, vừa vặn nhìn thấy thanh chủy thủ trong tay Nhan Trăn.
Mụ lập tức trấn định lại, đi tới đóng những cánh cửa sổ đang mở toang: “Công tử, ngài không hài lòng với Bích Ngọc sao? Nô gia đổi cho ngài người khác nhé.”
Nhan Trăn không thèm dong dài với mụ, nắm chặt chủy thủ cắm phập xuống mặt bàn.