Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 69
Sở Khanh ngay cả thở cũng không dám, nghe tiếng bước chân ngày một gần, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả người.
Lúc này, nàng tiến thoái lưỡng nan. Sợ Nhan Trăn không tỉnh, lại sợ hắn tỉnh rồi sẽ bán đứng mình.
Đúng lúc này, Nhan Trăn trở mình, quay mặt về phía Thẩm Niệm Từ.
Tên gia đinh run rẩy dùng kiếm gạt lớp màn lụa ra, dung mạo cái thế của Nhan Trăn lập tức lộ diện.
Thẩm Niệm Từ nhìn thấy mặt Nhan Trăn, giật mình hoảng hốt, vội vàng kéo Liên Tâm Nguyệt lùi lại phía sau.
“Tướng gia tha mạng, tiểu nhân chỉ phụng mệnh Thẩm cô nương.” Tên gia đinh sợ tới mức suýt đánh rơi thanh kiếm, vắt chân lên cổ bỏ chạy ra ngoài.
Thẩm Niệm Từ đang định đóng cửa, ánh mắt lại liếc về phía chiếc giường. Nàng không hiểu nổi, kiếm đã kề tận mặt rồi mà sao Nhan Trăn vẫn không có chút động tĩnh nào.
Hơn nữa, trên giường lại nhô lên một cục, giống như đang giấu người bên trong.
“Niệm Từ tỷ, chúng ta đi thôi. Dạo này nghĩa huynh luôn ngủ không ngon giấc, đêm nay khó khăn lắm mới ngủ được, chúng ta đừng quấy rầy huynh ấy nữa.” Liên Tâm Nguyệt thấy Nhan Trăn đang ngủ say, liền lặng lẽ kéo Thẩm Niệm Từ rời khỏi phòng. Sở Khanh thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi nếu Thẩm Niệm Từ tiến lên xem xét, chắc chắn sẽ phát hiện ra nàng.
Nghe thấy âm thanh bên ngoài đã hoàn toàn biến mất, nàng mới dám chui ra khỏi lớp chăn gấm.
Vừa rồi thật sự làm nàng sợ chết khiếp.
Chỉ thiếu chút xíu nữa thôi.
Nhan Trăn hiện tại đang hôn mê bất tỉnh, nếu bị hai người kia nhìn thấy, chắc chắn sẽ không phân xanh đỏ đen trắng mà tống nàng vào địa lao.
Nàng nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao Lâm Tu lại gọi người tới, chẳng lẽ hắn không tin tưởng nàng?
Lãng phí một cơ hội tốt như vậy, Sở Khanh không khỏi ảo não, về sau muốn cứu Lâm Tu ra ngoài sẽ càng thêm khó khăn.
...
Thẩm Niệm Từ rời khỏi chính phòng, quay về viện của mình.
Nàng nghĩ mãi không thông, vì sao tướng phủ có thích khách lẻn vào, lại còn gây ra động tĩnh lớn như thế, mà Nhan Trăn vẫn ngủ say không tỉnh.
Vừa rồi cách một lớp màn trướng nhìn không rõ, dường như nàng thấy dưới lớp chăn gấm trên giường có chỗ phồng lên.
Bên trong giống như có một người đang nằm co ro.
Nàng biết tính tình Nhan Trăn không tốt, không dám tới quấy rầy nữa, liền đưa mắt nhìn sang Liên Tâm Nguyệt.
Liên Tâm Nguyệt là cô nhi của Liên Vinh tướng quân, nghĩa muội của Nhan Trăn, ngày thường ở tướng phủ được cưng chiều hết mực, nghiễm nhiên đã là nửa chủ mẫu.
Nếu để Liên Tâm Nguyệt đi dò xét, cho dù trong phòng Nhan Trăn không có ai thì hắn cũng sẽ không nạt nộ nàng ấy.
Thẩm Niệm Từ bước ra khỏi cửa, thấy Liên Tâm Nguyệt đang chuẩn bị về phòng.
“Tâm Nguyệt!”
Thẩm Niệm Từ đuổi theo ra ngoài, kéo Liên Tâm Nguyệt vào trong phòng: “Tâm Nguyệt, muội có cảm thấy có gì đó không ổn không? Khoảng thời gian này Tướng gia vẫn luôn ngủ không ngon, ngủ muộn dậy sớm. Nhưng hôm nay ngay cả khi chúng ta bước vào chàng ấy cũng không có phản ứng gì, hơn nữa trong phủ lại có trộm, muội nói xem liệu có phải tên trộm kia đã đánh ngất chàng ấy rồi trốn trên giường của chàng ấy hay không?”
Nếu không nhờ Thẩm Niệm Từ nhắc nhở thì Liên Tâm Nguyệt còn chưa nhận ra manh mối, nghe nàng nói vậy, Liên Tâm Nguyệt cũng thấy không ổn.
“Niệm Từ tỷ tâm tư kín kẽ, việc này muội còn chẳng nghĩ tới, hay là tỷ cùng muội qua đó xem sao?” Liên Tâm Nguyệt kéo Thẩm Niệm Từ, muốn quay lại viện của Nhan Trăn.
Thẩm Niệm Từ giả vờ can ngăn: “Có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi, đã muộn thế này, nếu muội đi đánh thức Tướng gia, quay đầu lại chắc chắn sẽ bị phạt. Nơi này là tướng phủ, kẻ cắp hẳn không to gan đến mức trốn trên giường Tướng gia đâu.”
Liên Tâm Nguyệt tâm tư đơn thuần, căn bản không nghĩ ngợi nhiều.
Bị Thẩm Niệm Từ nói như vậy, trong lòng liền hoảng loạn.
“Nghĩa huynh đối xử với muội rất tốt, muội không thể thấy huynh ấy gặp nguy hiểm mà mặc kệ. Lát nữa tỷ cứ ở bên ngoài đợi muội, nếu thật sự xảy ra chuyện thì một mình muội gánh, tuyệt đối không liên lụy đến tỷ.”
Được Liên Tâm Nguyệt năm lần bảy lượt van nài, Thẩm Niệm Từ mới quyết định cùng nàng ấy đi một chuyến.
Hai người đều không biết võ công, Thẩm Niệm Từ liền gọi thêm hai tên gia đinh, bảo bọn họ canh chừng bên ngoài, nếu bên trong có gì bất thường thì tùy thời xông vào.
“Niệm Từ tỷ, tỷ chờ muội ở đây, nếu có nguy hiểm tỷ cứ chạy trước, ngàn vạn lần đừng đợi muội.” Liên Tâm Nguyệt bước tới đẩy cửa, thở mạnh cũng không dám.
Nến trong phòng đã cháy hết, khắp nơi tối đen như mực, chỉ có thể mơ hồ phân biệt được phương hướng của chiếc giường.
Nàng nương theo ánh trăng mờ nhạt, chậm rãi bước tới.
“Nghĩa huynh.” Liên Tâm Nguyệt cúi người, khẽ gọi một tiếng.
Thấy trên giường không có động tĩnh, nàng cẩn thận dè dặt lách qua người hắn, định xốc mép chăn gấm bên giường lên.
Đột nhiên, từ trong chăn thò ra một bàn tay.