Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 70
“Tâm Nguyệt, muội làm cái gì đó?”
Tay Liên Tâm Nguyệt vừa chạm vào mép chăn gấm đã bị một bàn tay to lớn chộp lấy rồi hất văng ra ngoài.
Cánh tay nàng suýt chút nữa thì trật khớp.
Nàng bị dọa sợ không nhẹ, sợ sệt rụt cổ lại: “Nghĩa huynh, muội tưởng huynh đã ngủ say nên muốn đắp chăn cho huynh thôi.”
“Đừng giả vờ nữa, muội đến tìm thích khách đúng không? Mau về ngủ đi, chỗ ta không có ai xông vào cả.” Nhan Trăn trực tiếp vạch trần nàng, không cho Liên Tâm Nguyệt lại gần màn trướng.
“Huynh ngủ một mình thật sao? Sao trong phòng lại có mùi son phấn của nữ nhân thế này? Có phải trong chăn giấu một tiểu nương tử nào không?” Liên Tâm Nguyệt đổi vị trí, nhón chân nhìn vào phía trong giường.
Nhan Trăn nằm nghiêng, chống nửa người lên che khuất tầm nhìn của Liên Tâm Nguyệt: “Hôm nay đến Thiên Hương Lâu phá án, có uống chút rượu, khó tránh khỏi vương lại mùi son phấn của nữ nhân.”
Liên Tâm Nguyệt che miệng cười trộm, lúc này mới không còn nghi ngờ: “Niệm Từ tỷ là người huynh đích thân xin Thánh Thượng ban cho. Huynh để tỷ ấy chịu lạnh nhạt trong phủ lâu như vậy, cũng nên cho người ta một danh phận đi. Chốn Thiên Hương Lâu kia làm gì có cô nương nào sạch sẽ. Huynh thật sự muốn tìm người thị tẩm, chẳng phải đã có sẵn người ở đây sao.”
Thẩm Niệm Từ đang đứng ngoài cửa phòng. Nàng nghe thấy Liên Tâm Nguyệt ra mặt thay mình, lại còn tác hợp cho hai người, hai má nàng đỏ bừng vì xấu hổ.
Nhan Trăn nhìn thấy góc áo màu hồng phấn lấp ló ngoài cửa, giọng điệu liền lạnh nhạt hẳn.
Nửa đêm xông vào phòng hắn, nói không chừng cũng là chủ ý của Thẩm Niệm Từ.
Đứa nghĩa muội này của hắn, đúng là bị người ta mượn đao giết người mà không biết.
“Thẩm Niệm Từ là khúc gỗ mục, mở miệng ra là lễ nghi đạo đức, so với cô nương ở Thiên Hương Lâu còn kém xa.” Nhan Trăn cố ý chê bai Thẩm Niệm Từ để trút sự bực dọc trong lòng.
“Nữ tử cưới về là để giúp chồng dạy con, tri thư đạt lý mới tốt, đỡ bị người ta bắt bẻ. Huynh suốt ngày ra ngoài uống hoa tửu, cẩn thận làm hỏng thân thể.” Liên Tâm Nguyệt không phục, trừng mắt cãi lại Nhan Trăn.
“Đủ rồi, ra ngoài!”
Nhan Trăn đột nhiên nổi giận, dọa Liên Tâm Nguyệt ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên Nhan Trăn nói nặng lời với nàng, ngữ khí này thật sự khiến nàng hoảng sợ.
Hốc mắt nàng đỏ hoe, tức tưởi chạy ra ngoài: “Được, từ nay về sau chuyện của huynh muội không thèm quản nữa! Cho dù huynh bị nữ nhân kia hạ độc, kề dao vào cổ, muội cũng mặc kệ!”
Liên Tâm Nguyệt bật khóc, phảng phất như phải chịu uất ức tột cùng.
Thẩm Niệm Từ thấy cửa mở toang, run rẩy đóng lại rồi vội vàng đuổi theo Liên Tâm Nguyệt.
Trong phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Nhan Trăn ngồi dậy, lật tung lớp chăn gấm bên trong, đen mặt tóm lấy Sở Khanh.
“Sở đại nhân thật biết chọn chỗ trốn. Biết bọn họ không dám lục soát trên giường nên mới làm xằng làm bậy.”
Sở Khanh vội vàng bò xuống từ cuối giường, tránh tiếp xúc thân mật với Nhan Trăn.
Nàng bước xuống, ngồi lên chiếc ghế đẩu bên cạnh, dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán.
Vừa rồi thật sự làm nàng sợ chết khiếp.
Nàng biết Liên Tâm Nguyệt tâm tư đơn thuần, việc quay lại chắc chắn là do Thẩm Niệm Từ xúi giục.
May mà lúc đó không bị lôi ra.
Nếu không, với tính cách của Thẩm Niệm Từ, chắc chắn sẽ làm ầm ĩ chuyện này lên tận tai Thánh Thượng.
“Đồ câm, ta cứu ngươi một mạng mà ngươi không nói được một tiếng cảm ơn sao? Nếu để Thẩm Niệm Từ nhìn thấy, cái chức quan này của ngươi đừng hòng giữ được.” Nhan Trăn thấy nàng ngồi im không nhúc nhích, định giơ chân đá một cái thì chợt nhìn thấy cổ áo Sở Khanh bị rách một mảng. Ánh mắt hắn lập tức ngưng đọng tại đó.
Nhớ lại chuyện lúc say rượu, hắn đẩy đẩy Sở Khanh: “Tửu lượng của ta không tốt. Lúc say ta không làm gì ngươi chứ?”
Sở Khanh quay đầu liếc hắn một cái, thầm nghĩ hóa ra Nhan Trăn đã quên sạch chuyện vừa rồi.
Như vậy cũng tốt. Vừa rồi bị hắn hôn loạn xạ một trận, y phục suýt chút nữa bị lột sạch. Nếu nói ra, chắc chắn Nhan Trăn sẽ không tin.
“Cổ áo này của ngươi là ai xé rách?” Nhan Trăn không đợi được liền hỏi tiếp.
Sở Khanh rụt cổ lại, cắn chặt môi đến đỏ ửng.
Cổ áo đã rách, chuyện này không thể giấu được.
Nhưng trả lời thế nào cũng là một môn học vấn.
Sở Khanh cúi gầm mặt, bực dọc nói: “Nhan tướng, ngoại trừ ngài ra thì còn ai dám động vào ta? Lúc đưa ngài về, ngài say khướt không biết trời trăng gì. Ta vốn định đi, kết quả bị ngài túm chặt không buông, cổ áo cũng bị xé rách luôn.”
Trong lòng nàng oán trách quá nhiều, sau khi khơi mào chủ đề này, có chút không dừng lại được.
Nếu không phải đối mặt với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Nhan Trăn, nàng còn có thể sảng khoái nói chuyện thêm mấy canh giờ.
“Hiện tại trong viện không có ai, ngươi vì sao không đi, ta lại không ngăn cản ngươi.” Khóe miệng Nhan Trăn mang theo ý cười, nhìn dáng vẻ tức giận của Sở Khanh, tự mang theo mị thái, so với cô nương ở Thiên Hương Lâu còn tiếu lệ động lòng người hơn.