Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 81
Hiện tại ngoại trừ thích ăn đồ chua, những món khác nàng đều không có khẩu vị.
Chỉ vì sợ phật mặt mũi của Lý Huyên, nàng mới giả vờ lộ ra dáng vẻ kinh hỉ.
Lý Huyên đột nhiên từ sau lưng lấy ra một khối ngọc bội. Đó là một miếng bạch ngọc được điêu khắc thành hình chuồn chuồn ngậm hoa sen.
“Sở Khanh, hôm nay là sinh nhật ngươi. Khối ngọc bội này là lễ vật sinh nhật trẫm tặng cho ngươi.”
Hắn đặt khối ngọc bội vào tay Sở Khanh, ánh mắt thâm tình chân thành nhìn nàng.
Bốn năm trước, hắn tặng nàng trâm cài chuồn chuồn ngậm ngọc.
Bốn năm sau, hắn lại tặng nàng ngọc bội chuồn chuồn ngậm hoa sen.
Nhưng ngụ ý của khối ngọc bội này, lại khiến nàng trở nên căng thẳng.
Chuồn chuồn đậu trên hoa sen.
Ngụ ý: Tình đầu ý hợp.
Sở Khanh nắm chặt khối ngọc bội, nhất thời không biết phải làm sao. Nàng quả thực nhìn không thấu, Lý Huyên rốt cuộc là đang lợi dụng nàng, hay là thật sự thích nàng.
Đúng lúc này, từ phía nhà bếp truyền đến động tĩnh, một giọng nói dịu dàng vang lên: “Sở đại nhân chờ một lát, mì trường thọ lập tức xong ngay đây.”
Bên trong nhà bếp, có một thân ảnh mặc y phục màu tím đang bận rộn.
Nàng mặc áo ngắn màu tím, hạ thân phối váy dài sắc cam hồng đan xen, mỗi bước đi làn váy lại nhẹ nhàng tung bay, hoa văn thêu bên trên sống động như thật.
Nàng vốn là nữ quan trong cung, kiểu tóc cùng trang sức vô cùng cầu kỳ, búi tóc chỉn chu không chút rối loạn.
Trâm vàng nghiêng cài càng làm tăng thêm vẻ kiều diễm động lòng người.
Sở Khanh chợt nhớ tới ở tiểu viện bên cạnh còn có một nhà ba người của Quan nhị nương, động tĩnh bên phía nàng không thể quá lớn.
“Thánh Thượng...”
Đúng là phòng người phòng quỷ, phòng sao cho hết. Khi Lý Huyên đang gắp thức ăn cho nàng, cửa viện đột nhiên bị người ta đẩy mạnh ra.
“Ngoan Bảo Nhi, ngươi đãi khách làm sao lại không gọi bọn ta?” Phía sau Quan nhị nương còn dẫn theo hai đứa con, đứa nào đứa nấy mắt sáng quắc.
Một nhà ba người vừa thấy đồ ăn ngon liền xông vào, trực tiếp xô Lý Huyên sang một bên, lại còn giật lấy chén của Sở Khanh.
Sở Khanh mải lo ứng phó Lý Huyên, suýt nữa quên mất một nhà ba người Quan nhị nương.
Cũng trách Lý Huyên cải trang vi hành, nếu như rầm rộ phô trương một chút, Quan nhị nương có cho thêm trăm cái gan cũng chẳng dám tranh ăn với hoàng đế.
Hai đứa con nhỏ của thị vốn được chiều chuộng đến hư thân, vừa thấy đồ ăn liền coi như nhà mình, một trái một phải kẹp chặt lấy Lý Huyên ở giữa.
Lý Huyên vô tình bị giẫm trúng hai bàn chân, nét mặt u ám như mây đen phủ kín. Miếng thịt chiên trên đũa cũng bị hất văng, trượt thẳng xuống vạt áo viên lãnh màu xanh đen của hắn.
Quan nhị nương kêu lên một tiếng, đẩy Lý Huyên ra để cúi xuống nhặt miếng thịt dưới đất.
“Ôi chao, sao lại không kẹp cho chặt? Hồi Thông Châu ta gặp thiên tai, đừng nói là ăn thịt, ngay cả cháo trắng trộn rau dại cũng chẳng có mà uống!”
Quan nhị nương nhặt miếng thịt lên thổi thổi vài cái rồi mãn nguyện nhét vào miệng, ăn đến mức khóe miệng bóng nhẫy mỡ.
Sắc mặt Lý Huyên cứng đờ, quay đầu nhìn Sở Khanh.
Sở phủ từ bao giờ lại có thêm một nhà người thân thế này, gọi nàng lại còn thân mật như vậy?
“Quan nhị nương, vị này là khách quý, xin hãy giữ chút lễ độ.” Sở Khanh vội vàng tiến lên ngăn cản, lại bị Quan nhị nương túm lấy, ấn ngồi xuống bên cạnh.
“Đã đến đều là khách, phân biệt sang hèn cái gì. Bọn ta cũng là khách quý, ăn hai miếng thịt thì đã sao? Ngươi làm quan lớn, còn sợ bị ta ăn đến mức sạt nghiệp chắc?” Quan nhị nương thấy thức ăn trên bàn phong phú, chính giữa lại đặt một đĩa gà hồ lô, liền trực tiếp giơ tay xé một khúc cổ gà đưa cho Sở Khanh.
Thị lại xé tiếp hai cái đùi gà, chia cho con trai và con gái mỗi đứa một cái.
Lý Huyên đang định đập bàn nạt lớn thì bàn tay đã bị Sở Khanh ấn lại.
Lúc này tuyệt đối không thể tiết lộ hắn là hoàng đế, bằng không chẳng biết Quan nhị nương còn dở trò ăn vạ gì nữa.
Nhìn Lâm Phỉ mê trai đến ngơ ngẩn kia kìa.
Nàng ta nhìn Lý Huyên đến mức con ngươi suýt rớt ra ngoài, đùi gà trong tay cũng chẳng còn thấy thơm nữa.
“Ngoan Bảo Nhi, ăn cổ gà mới cao lên được, nhìn ngươi gầy gò thành cái dạng gì rồi.” Quan nhị nương thấy Sở Khanh không nhận lấy liền gí sát vào mặt nàng.
Gà hồ lô qua chảo dầu chiên giòn, bề mặt bóng nhẫy mỡ màng.
Sở Khanh nhất thời không nén nổi, vội vã đứng dậy chạy vội ra gốc cây bên cạnh nôn ra mấy ngụm nước chua.
Bây giờ nàng chẳng thể ngửi nổi một chút mùi tanh mỡ nào.
Quan nhị nương đặt đũa xuống, nhíu mày nhìn chằm chằm nàng: “Gà thơm thế này cơ mà, ngươi làm sao vậy?”
“Không sao, dạo này ăn uống không ngon miệng.” Sở Khanh theo bản năng liếc nhìn Lý Huyên, thấy hắn cũng vừa lúc bước tới.
Quan nhị nương lẩm bẩm: “Sao nhìn giống như bệnh của nữ nhân thế này...”