Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 82
“Quan nhị nương!” Sở Khanh sợ Lý Huyên nảy sinh nghi ngờ, vội đẩy cả đĩa gà hồ lô đến trước mặt thị, “Ăn nhiều một chút, cả đĩa này thưởng cho mấy mẹ con ngươi đó!”
Quế thúc biết Sở Khanh mang thai, sợ bị Lý Huyên nhận ra nên vội vàng che giấu giúp nàng: “Đại nhân, dạo gần đây tỳ vị ngài không khỏe, ăn uống nên thanh đạm một chút.”
Quế thúc nghiêng người dâng trà cho nàng, vừa khéo chắn đi tầm mắt của Lý Huyên.
Lý Huyên hơi siết chặt nắm tay, hắn cứ ngỡ cả ba người nhà này đều do Sở Khanh mời tới nên mới nén giận không phát hỏa.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không thể chịu nổi cảnh Quan nhị nương nhặt miếng thịt rơi dưới đất nhét vào miệng.
Đã thế tay còn chưa rửa, bà ta lại gắp cổ gà đưa cho Sở Khanh ăn.
“Sở Khanh, ba vị này là ai?”
“Ngài bao dung cho, bọn họ từ chốn thôn dã đến, không hiểu quy củ. Huống hồ ở Thông Châu bị bỏ đói nhiều ngày, vừa thấy đồ ăn làm sao nhịn nổi.” Sở Khanh vẫn còn chỗ cần dùng đến Quan nhị nương, muốn biến chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Quan nhị nương vốn thích làm nổi, chưa đợi Sở Khanh mở miệng đã vội vã tự giới thiệu.
“Ta là a di của nó, hai đứa này là con trai và con gái ta. Chúng ta mới tới đây hai hôm trước, là Tướng gia đích thân đưa chúng ta đến tận nơi đấy.” Quan nhị nương đắc ý nói, làm như thể bà ta cũng có quan hệ thân thích với Nhan Trăn vậy.
Lý Huyên ngẩn người, liếc nhìn Sở Khanh một cái.
Kẻ thô bỉ vô lễ đến mức này, vậy mà lại do Nhan Trăn đưa tới.
“Sao không đuổi người đi, loại người này mà ngươi cũng nhịn được.” Lý Huyên không hiểu nổi, theo tính tình của Sở Khanh thì tuyệt đối không dung túng kẻ như vậy ở trong phủ.
Sở Khanh muốn nói lại thôi, người một nhà Quan nhị nương vẫn còn tác dụng.
Giữ bọn họ lại làm con tin, Lâm Tu nhất định sẽ chịu giúp nàng, dù sao cũng là quan hệ cốt nhục ruột thịt, hắn sẽ không thấy chết mà không cứu.
“Có chuyện gì khó xử sao?”
“Quan nhị nương là mẫu thân ruột của Lâm Tu.”
Lý Huyên lập tức hiểu ý Sở Khanh, đây là muốn giữ con tin trong tay để dễ bề khống chế Lâm Tu.
Nhưng nhìn bàn tiệc đã bừa bộn một mảng, một bữa tiệc sinh thần đàng hoàng lại thành ra nông nỗi này, hắn lại bắt đầu thấy xót xa cho Sở Khanh.
Hôm nay là sinh thần của Sở Khanh, thọ tinh còn chưa nếm được miếng nào đã bị thôn phụ nơi đồng quê này quấy rầy phá hỏng.
Không trừng phạt thì không thể nào chấp nhận được.
“Kính Phong, lôi người ra ngoài.” Lý Huyên giận đến cực điểm, gọi Kính Phong lại đây xử lý.
Dù sao hắn cũng là hoàng đế, không tiện trực tiếp ra tay, chuyện trút giận thay Sở Khanh cứ để người khác làm.
Kính Phong đã sớm nhịn không nổi, vừa nhận được thánh ý liền cùng Quế thúc và Trường Phong, ba người mỗi người túm một kẻ.
Sở Khanh vội vàng nhắc nhở mấy người bọn họ: “Đừng gây ra mạng người, đống thức ăn này đã bị ăn dở rồi, cứ thưởng cho bọn họ đi.”
Quan nhị nương cùng con trai, con gái đều bị lôi sang một bên, trên tay vẫn ôm khư khư đĩa thức ăn không buông.
Bọn họ chỉ mải cắm đầu ăn, hoàn toàn chẳng để ý sắc mặt người bên cạnh đã đen như đáy nồi.
“Quan nhị nương, hôm nay là sinh thần của đại nhân nhà ta, ngài ấy muốn cùng bạn tốt dùng bữa riêng. Hay là các ngươi qua tiểu viện chờ, muốn ăn gì ta sẽ sai nha hoàn mang tới.”
“Bưng qua bưng lại chẳng phải nguội hết sao, thức ăn phải ăn lúc nóng mới ngon, ba mẹ con ta bụng dạ nhỏ, ăn chẳng bao nhiêu đâu.” Quan nhị nương xua tay, nào có hiểu được ẩn ý bên trong lời nói.
Bà ta ngước mắt nhìn thấy An Lan ở nhà bếp bưng một chiếc khay tới, trên đó đặt một bát mì trường thọ cùng một đĩa đào mừng thọ.
“Còn có cả mì trường thọ nữa cơ đấy.” Quan nhị nương vội vàng nhào qua giật lấy, cầm thìa múc ngay vào bát trước mặt mình.
Dứt lời, Quan nhị nương lại nhìn về phía Sở Khanh.
Bà ta còn dùng chính đôi đũa mình vừa liếm qua, gắp thức ăn bỏ vào bát của Sở Khanh rồi đưa sang cho nàng.
Lại là thịt.
Sở Khanh vội vàng lùi về sau, tựa như nhìn thấy độc dược.
“Ngoan bảo, mau ăn đi chứ, đều tại di mẫu tuổi cao trí nhớ kém, không biết hôm nay là ngày sinh thần của ngươi. Bằng không dẫu có phải bán con trai con gái, ta cũng phải mua lễ vật về cho ngươi.”
Lâm Hùng không vui đẩy bà ta một cái: “Cớ sao lại muốn bán chúng con, chẳng lẽ trong lòng mẫu thân, con còn không bằng một kẻ ngoài như huynh ấy?”
Quan nhị nương tát một cái vào mu bàn tay nhi tử: “Đây là biểu huynh ruột thịt của ngươi! Sau này ngươi có tìm được việc làm hay không, có cưới được tức phụ hay không đều phải trông cậy vào nó đấy.”
Lâm Hùng nghĩ đến đại sự cưới thê tử, lúc này mới ngậm miệng, vùi đầu ngoạm từng miếng thịt lớn, lại còn cười ngây ngô nhìn Sở Khanh.