Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 95
Quan nhị nương nghe một hồi, tay chân đều run lẩy bẩy.
Đây mà còn là người sao? Thảo nào ai nấy đều gọi hắn là gian tướng!
Quay đầu lại nhìn thấy Sở Khanh, mụ như nhìn thấy Bồ Tát sống, hai chân mềm nhũn, gào khóc quỳ sụp xuống.
“Sở đại nhân ơi, cứu mạng ta với!” Quan nhị nương thét lên một tiếng, khóc lóc vô cùng thảm thiết.
Nghe những chiến tích tàn độc khiến người ta rùng mình của Nhan Trăn, mụ chỉ hận mình không phải kẻ câm điếc, như vậy có lẽ đã chẳng có màn đại náo trước cửa tướng phủ vừa rồi.
Lâm Phỉ cũng khóc nức nở, đâu ngờ người mình thầm mến lại tàn nhẫn đến bực này.
Khi mới bước chân vào Sở phủ, thấy có một biểu huynh làm quan, nàng ta còn tưởng có thể nhờ cậy mối quan hệ của Sở Khanh để trèo lên cành cao Nhan Trăn.
Vị trí chủ mẫu nàng ta không dám mơ tưởng, dẫu chỉ làm thị thiếp hay thông phòng cũng đủ mãn nguyện rồi.
Đáng tiếc, tất cả những điều ấy đều bị nương nàng ta làm ầm ĩ đến mức tan thành mây khói.
“Nương ơi, mối nhân duyên tốt đẹp của nữ nhi đều bị nương mắng chửi bay mất rồi! Nương hại chết nữ nhi rồi!” Lâm Phỉ là phận nữ nhi, biết không thể khóc quá khó coi nên chỉ dám nức nở thút thít, hạ thấp giọng mà khóc.
Sở Khanh khẽ lắc đầu, không nỡ nhìn tiếp cảnh tượng này.
Nàng không phải đồng tình, mà là cảm thấy mất mặt vô cùng.
Quan nhị nương gặp ai cũng bêu rếu là di mẫu của nàng, lúc này dẫu nàng có chối bỏ thì cũng chẳng mấy ai tin.
Kể từ sau biến cố tại Thiên Hương Lâu, thanh danh của nàng... dường như cũng ngày một lụi tàn.
Tên Nhan Trăn kia đã chọn cách cùng nàng trầm luân.
Những lời đồn đại vớ vẩn ngoài kia, mười câu thì có đến chín câu rưỡi là do hắn sai người dựng chuyện.
Nàng bảo Quế thúc đỡ người dậy, tạm thời đưa về trong phủ. Trước khi cứu được Lâm Tu ra ngoài thì cả nhà ba người của Quan nhị nương vẫn còn giá trị lợi dụng.
Quan nhị nương lồm cồm bò tới, quỳ trước mặt Sở Khanh: “Sở đại nhân, ngài đại nhân đại lượng tha thứ cho kẻ ăn nói hồ đồ như ta! Dù sao chúng ta cũng là thân thích, ngài thu lưu chúng ta là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà!”
Quan nhị nương nắm chặt lấy Sở Khanh, sợ nàng thấy chết không cứu.
Sở Khanh đứng yên bất động, nhìn mụ với vẻ mặt khó xử: “Ngươi mắng ta chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ngươi đắc tội với Nhan tướng, nếu hắn muốn trả thù ngươi thì e rằng sẽ liên lụy đến cả ta đấy.”
“Ta cam đoan sau này nhất nhất nghe theo lời ngài! Nếu cả ngài cũng không giúp thì con trai Lâm Tu của ta coi như xong đời! Trước khi xảy ra chuyện, cứ cách hai tháng nó lại viết thư cho ta một lần, bảo là làm việc cho tướng gia, dành dụm được không ít bạc, đợi khi rảnh rỗi sẽ đón chúng ta tới hưởng phúc.”
Sở Khanh chăm chú nhìn, lời này của Quan nhị nương hẳn là sự thật, trước kia Lâm Tu quả thực từng làm việc cho Nhan Trăn.
“Quan nhị nương, con trai ngươi thường xuyên làm việc cho Nhan tướng, hắn có từng nói với ngươi vì sao lại phản bội Nhan tướng không?”
Quan nhị nương quệt nước mắt, khóc lóc tèm lem: “Chuyện này... Không thể nói được đâu.”
Sở Khanh kéo mụ dậy, thần sắc phức tạp cất giọng hỏi: “Không nói thì làm sao ta bảo vệ ngươi được? Con trai ngươi trốn chui trốn lủi hai năm nay chính là bị Nhan tướng hãm hại. Ngươi lén nói cho ta biết, ta sẽ giúp ngươi cứu Lâm Tu ra, sau đó cho các ngươi bạc để rời khỏi Tây Kinh.”
Quan nhị nương lúc này mới hiểu ra, thì ra vị Nhan tướng này chính là tên thừa tướng đã hại con trai mụ lâm vào cảnh không nhà để về.
Con trai bị một vị quan lớn như vậy giam giữ, hèn chi mụ tìm mãi không thấy.
Mụ nghe giọng điệu của Sở Khanh không giống như đang dỗ dành lừa gạt, lúc này mới đem toàn bộ chuyện quá khứ của con trai Lâm Tu kể hết cho Sở Khanh nghe.
Mụ ngỡ rằng Sở Khanh đã thật sự xem mình là di mẫu.
Nào ngờ tất cả chỉ là sự lừa gạt.
Lâm Tu chính là kẻ đã hại chết a huynh của nàng, dẫu cho Quan nhị nương có dập đầu với nàng cả ngàn cái đi chăng nữa thì mối thù này cũng vĩnh viễn không thể hóa giải.
“Mau nói đi, nói càng nhiều thì ta mới có cách đón con trai ngươi trở về.”
Quan nhị nương liếm liếm môi, bắt đầu mở lời với Sở Khanh.
Hai năm trước, vào độ đầu xuân tháng Giêng.
Lâm Tu gửi cho mụ một phong thư, kể rằng hắn đã giết người ở tướng phủ, sợ bị Nhan tướng diệt khẩu nên đã đào tẩu khỏi tướng phủ trốn đi biệt tích.
Từ đó suốt hai năm ròng bặt vô âm tín.
Tháng trước, Thông Châu gặp phải lũ lụt, nhà cửa của Quan nhị nương bị nước cuốn trôi. Mụ vì lánh nạn nên đành phải lặn lội tới Tây Kinh tìm con trai.
Nếu không nhờ Sở Khanh nhắc tới, mụ căn bản chẳng biết tung tích của con mình ở đâu.
“Quan nhị nương, con trai ngươi giết người là do lỡ tay ngộ sát, hay là do có kẻ sai khiến?” Sở Khanh nén chặt nỗi căm hận trong lòng mà hỏi, cổ họng khô khốc đau rát.