Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 96
Quan nhị nương ngẫm nghĩ kỹ càng: “Là bị kẻ khác sai khiến, nó nhận của người nọ không ít bạc.”
“Ngươi không nói dối chứ?”
“Đương nhiên rồi, con trai ta còn gửi thư về nói rõ mà!” Quan nhị nương đinh ninh rằng con trai mình bị kẻ khác sai khiến, mụ muốn quay về tìm phong thư đó đưa cho Sở Khanh xem.
Sở Khanh đẩy mụ về phía trước, chỉ vào cỗ xe ngựa của phủ: “Muốn cứu hắn thì chỉ có thể tin tưởng ta. Ngươi ngoan ngoãn về phủ chờ ta, cấm được làm loạn trong phủ, nếu không ta sẽ giao toàn bộ các ngươi cho Nhan tướng.”
“Đại nhân yên tâm, sau này ta nhất định chỉ tin tưởng một mình ngài thôi!” Quan nhị nương nhanh nhẹn dắt theo con trai và con gái chui tọt vào cỗ xe ngựa bên cạnh Quế thúc: “Đại nhân, chúng ta về phủ trước, ngài hãy trò chuyện cho thật tốt với La cô nương nhé.”
Quan nhị nương tự biết mình chỉ là di mẫu giả mạo nên chẳng dám tự xưng bừa bãi nữa, mở miệng ngậm miệng đều một điều đại nhân, hai điều đại nhân với Sở Khanh.
Sở Khanh khẽ xua tay với bọn họ.
Tiễn cả nhà Quan nhị nương đi rồi, Sở Khanh bước tới dắt ngựa giúp La Nguyên Hoa, định bụng đưa nàng ta về nhà trước, thuận tiện hỏi han chuyện thiệp mời.
Ngày mai chính là tiệc cập kê của La Nguyên Hoa, vậy mà thiệp mời vẫn chưa thấy đưa tới.
“Mấy kẻ đó dám đè đầu cưỡi cổ ngươi như vậy, Sở đại nhân thế mà vẫn có lòng tốt thu lưu bọn họ, lẽ nào mụ ta thật sự là di mẫu của ngươi sao?” La Nguyên Hoa nghĩ mãi không thông, không hiểu vì sao Sở Khanh lại giữ đám người đó lại.
Sở Khanh cười gượng hai tiếng: “Cũng có khả năng lắm chứ. Năm xưa phụ mẫu mang theo ta chạy nạn tới Tây Kinh này, có lẽ trong nhà vẫn còn thân thích, nhưng khi đó ta còn quá nhỏ nên chẳng nhớ rõ được bao nhiêu.”
La Nguyên Hoa nghe nàng kể lại chuyện xưa, xót thương đến mức chực rơi nước mắt.
Không ngờ Sở Khanh lại có số phận đáng thương đến nhường này.
Tám tuổi đã mất cả song thân, phải làm nô bộc cho người ta suốt nhiều năm, mãi sau này gặp được Lý Huyên mới được học hành đọc sách, thi đỗ công danh.
Nàng ta thầm hạ quyết tâm, sau này có nàng ta ở đây, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai ức hiếp Sở Khanh nữa.
“La cô nương, chuyện thiệp mời đã bàn hai hôm trước...”
La Nguyên Hoa mỉm cười, từ trong tay áo rút ra một tấm thiệp mạ vàng màu đỏ thắm.
Nét chữ trên đó có phần nguệch ngoạc xiêu vẹo, trông như chính tay nàng ta viết.
“Cho ngươi này, đây là do đích thân ta viết đấy, người khác không có được đâu.” Mặt La Nguyên Hoa ửng hồng, ngượng ngùng đưa thiệp qua.
Sở Khanh ngạc nhiên nhận lấy, hoàn toàn bỏ qua nét chữ xấu xí trên mặt giấy: “Sao La cô nương lại tự mình mang tới đây? Chuyện nhỏ này cứ sai hạ nhân mang sang là được rồi.”
Nàng đã chờ tấm thiệp mời này mấy ngày nay, nếu tướng quân phủ không có ai đưa tới, ngày mai có lẽ nàng phải trèo tường vào trong.
“Tự mình mang tới mới thể hiện được thành ý chứ. Hơn nữa ta đã phó thác cả chuyện chung thân đại sự của mình lên người Sở đại nhân rồi, ngươi tuyệt đối không được phụ lòng ta đâu đấy.” La Nguyên Hoa nhoẻn miệng cười tươi, đón lấy dây cương từ tay Sở Khanh.
Sở Khanh chắp tay hành lễ, trong lòng lại có chút chột dạ: “Sở mỗ muôn chết không từ.”
La Nguyên Hoa đáp lễ, lén nhìn nàng cười: “Đừng nói nghiêm trọng như vậy, ngươi cứ tận lực là được rồi, mọi chuyện tùy theo ý trời đi. Dù sao chức quan của ngươi cũng chẳng lớn bằng tên gian tướng kia, ai biết hắn sẽ giở trò ám muội gì chứ.”
Sở Khanh cúi đầu không đáp.
Kẻ đó, ám chiêu quả thực nhiều vô số kể.
La Nguyên Hoa lại nói tiếp: “Mấy hôm trước Nhan Trăn ngày ngày lui tới thanh lâu, cả thành Tây Kinh đều đồn ầm lên, thế mà a phụ ta lại bảo tên sắc quỷ đó đi tra án, ngươi xem có nực cười không cơ chứ.”
La Nguyên Hoa trút được bực tức trong lòng nên cảm thấy khoan khoái hơn rất nhiều.
Nói ra cũng thật kỳ lạ, con ngựa này của La Nguyên Hoa tính tình vô cùng hung dữ, vất vả lắm mới thuần phục được, ngày thường căn bản không cho người lạ chạm vào, việc cho ăn cho uống đều do một tay nàng ta lo liệu.
Vậy mà Sở Khanh dắt đi một đoạn đường dài như thế, con ngựa lại ngoan ngoãn lạ thường.
“Sở Khanh, ngựa của ta thích ngươi đấy! Bình thường nó chẳng cho ai đụng vào đâu, lần trước Nhan Trăn định cưỡi nó suýt nữa thì bị hất ngã nhào.” La Nguyên Hoa nhớ lại cảnh tượng khi ấy liền cười khúc khích.
Sở Khanh liếc mắt nhìn con ngựa trong tay, thầm giật mình nhận ra lá gan của mình cũng lớn thật.
“Ngay cả Nhan tướng cũng không thuần phục nổi thì chắc chắn là một con tuấn mã rồi.” Nàng vừa nói vừa đưa tay vuốt ve lưng ngựa một lượt.
Con ngựa khẽ quay đầu lại cọ cọ vào người nàng, dường như cũng rất yêu thích Sở Khanh.
Nghĩ đến lời dặn dò của Thánh thượng hôm nay, Sở Khanh lại cảm thấy có lỗi với La Nguyên Hoa, những lời định nói cứ quanh quẩn trong đầu mấy lượt mới thốt ra được.