Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 97
“La cô nương, hôm nay ta vừa diện kiến Thánh thượng.”
La Nguyên Hoa nghiêng đầu nhìn nàng, nóng lòng gặng hỏi: “Mau kể ta nghe xem, ngài ấy muốn đính hôn ta cho công tử nhà nào thế?”
“Thánh thượng muốn sắc phong ngươi làm Hoàng hậu.”
Sở Khanh vừa dứt lời, sắc mặt La Nguyên Hoa lập tức biến đổi hoàn toàn.
Nàng ta sốt ruột nhảy dựng lên tại chỗ, vung roi quất mạnh vào cây liễu bên cạnh.
Đang độ đầu đông, lá vàng trên cây chẳng còn lại mấy chiếc, bị nàng ta quất một roi liền rụng sạch trơn.
Người đi đường xung quanh cũng vội vã né tránh vì bị dáng vẻ hung dữ này của nàng ta dọa sợ.
“Ngươi nói cái gì?! Ngài ấy muốn ta làm Hoàng hậu sao? Ngài ấy đã hỏi qua ý ta chưa? Cho dù ta có đồng ý thì a phụ ta cũng tuyệt đối không đồng ý đâu! Ông ấy cưng chiều ta như vậy, chắc chắn không nỡ đưa ta vào cung để chôn vùi cả đời!”
Sở Khanh nhìn La Nguyên Hoa cằn nhằn than thở, biết nàng ta thực sự không muốn vào cung. Một người vốn ghét bỏ quy củ, khao khát trở thành nữ tướng quân như nàng ta sao có thể chịu để quy củ trói buộc.
Thế nhưng chuyện này nàng đã nhận lời với Thánh thượng, dẫu được hay không cũng phải khuyên can đôi ba lời.
La Nguyên Hoa phát tiết xong liền ném cây roi xuống đất, ngồi bệt xuống tảng đá bên bờ sông.
Sở Khanh bước tới nhặt cây roi lên, cuộn lại rồi đặt vào lòng bàn tay nàng ta: “Thánh thượng đăng cơ ba năm, hậu cung bỏ trống suốt ba năm, trước khi đăng cơ cũng chưa từng có thị thiếp phi tần nào, ngươi chẳng lẽ không hề động lòng một chút nào sao?”
“Có tốt đẹp vạn lần ta cũng chẳng thèm! Vào cung rồi sẽ mất hết tự do, suốt ngày bị đám ma ma và nữ quan vây quanh, ăn uống ngủ nghỉ đi lại đều có người quản thúc, ta thà chết chứ không chịu nỗi uất ức này đâu, trừ phi ngài ấy không muốn làm hoàng đế nữa!”
La Nguyên Hoa ngửa đầu lên trời, căn bản chẳng thèm suy xét lấy nửa phần.
Sở Khanh nhìn nàng ta, nữ nhi nhà người khác đừng nói là làm Hoàng hậu, dẫu chỉ làm một phi tần nhỏ nhoi cũng đủ để thắp hương bái Phật, mừng rỡ suốt mấy ngày liền.
Vậy mà La Nguyên Hoa lại trăm bề không muốn, làm như bảo nàng ta bước lên pháp trường vậy.
“La cô nương...” Một câu cự tuyệt dứt khoát của nàng ta khiến Sở Khanh nhất thời nghẹn lời, không biết phải tiếp tục khuyên nhủ thế nào.
“Sở Khanh, chỉ cần ta còn một hơi thở, ta tuyệt đối sẽ không giam mình trong chốn thâm cung.” La Nguyên Hoa lại mỉm cười nói, cả tâm trí nàng ta dường như đều hướng về đàn nhạn đang sải cánh bay về phương Nam.
Nơi đàn nhạn bay về chính là cố hương của nàng ta, mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng nàng ta khôn lớn.
Sở Khanh bỗng thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Nàng cũng vậy, sẽ không để La Nguyên Hoa bị giam hãm trong chốn thâm cung, cũng sẽ không tự lấy dây buộc mình để dồn bản thân vào đường cùng không lối thoát.
Sở Khanh suy đi tính lại, liền hiến cho La Nguyên Hoa một kế: “Ta nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ La cô nương. Nếu ngày mai trong tiệc cập kê, ngươi gặp được người mình vừa ý thì nhất định phải ra tay trước. Như vậy vì giữ thể diện, Thánh thượng cũng không tiện hạ chỉ nữa.”
“Sở Khanh, ta tin ngươi.” Sau khi trút được gánh nặng, tâm trạng La Nguyên Hoa trở nên vô cùng nhẹ nhõm, bước chân đi cũng có thêm sức lực.
Sở Khanh giữ nhẹ lấy cánh tay nàng ta, một lần nữa nhắc nhở: “La cô nương cũng phải chuẩn bị sẵn phương án dự phòng, ta không thể chi phối được thánh ý đâu.”
“Nếu ngươi thật sự không gánh nổi thì ta sẽ thu dọn hành lý trốn về quê, tóm lại là ta tuyệt đối không vào cung đâu!”
“Được.” Sở Khanh cất bước theo sau, vừa lo lắng cho La Nguyên Hoa, lại vừa lo nghĩ cho tương lai mịt mờ của chính mình.
La Nguyên Hoa thấy Sở Khanh giữ khoảng cách với mình liền cố ý dừng bước đợi nàng: “Ta tới Tây Kinh cũng được một thời gian rồi, nghe không ít lời đồn đại nhảm nhí. Ở Tây Kinh này, thanh danh của ngươi so với Nhan Trăn cũng chẳng tốt hơn là bao.”
“La cô nương có tin ta không?” Sở Khanh cúi đầu, nàng biết rõ những lời đồn đại kia nói về điều gì.
Những kẻ đó bàn tán chẳng qua là vì chuyện nàng tự tiến cử gối chăn để trở thành sủng thần mà thôi.
“Ngươi nói gì ta cũng tin hết.” Đôi mắt La Nguyên Hoa sáng lấp lánh, lẳng lặng chờ đợi Sở Khanh mở lời.
“Ta từ nhỏ đã ở bên cạnh Thánh thượng, là ngài ấy đã cứu mạng ta. Tình cảm giữa ta và ngài ấy vượt trên mức tình bằng hữu thông thường, càng giống như tình thân ruột thịt hơn.”
Mắt La Nguyên Hoa sáng rực lên: “Ta hiểu rồi! Sau này ở Tây Kinh kẻ nào dám bịa đặt bôi nhọ thanh danh của ngươi, ta sẽ quất cho hắn mấy roi trước rồi xé nát miệng hắn ra, giống hệt như cách ta đối xử với Quan nhị nương hôm nay vậy!”
“Đời người có được một tri kỷ như vậy, đã đủ mãn nguyện rồi.” Sở Khanh thấy tính tình nàng ta ngay thẳng bộc trực nên cũng không nói thêm những lời văn vẻ khách sáo nữa.