Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 99
Sở Khanh dùng tay phẩy phẩy không khí, đã qua bao nhiêu ngày rồi mà mùi vẫn còn nồng nặc đến vậy.
Nàng mở bức thư nhăn nhúm ra, phát hiện chỉ còn lại một nửa.
“Nửa còn lại đâu rồi?”
“Nửa còn lại ngươi không xem thì tốt hơn, cứ xem nửa phần trước là được rồi.” Quan nhị nương cười giả lả, không chịu đi lấy nửa trang giấy còn lại.
Sở Khanh mặt trầm như nước, chìa tay về phía mụ: “Có gì mà ta không thể xem? Mau đi lấy lại đây, biết đâu sau khi ta xem xong lại có cách cứu con trai ngươi ra ngoài đấy.”
Quan nhị nương do dự, sợ Sở Khanh xem xong nửa trang giấy kia sẽ đi báo quan.
Con trai Lâm Tu nói rất rõ trong thư rằng hắn đã lỡ tay giết chết một người.
Nếu bị bắt đi, chẳng biết sẽ phải chịu bao nhiêu năm tù đày khổ ải trong lao ngục.
“Không lấy thì thôi, nửa trang này ta xem cũng chẳng hiểu gì.” Sở Khanh cũng không thèm chiều theo ý mụ, dứt khoát quay người toan bước đi.
Nàng liệu định Quan nhị nương nóng lòng muốn cứu con trai, chắc chắn sẽ phải giao nửa trang còn lại cho nàng.
Vì đứa con trai cả, Quan nhị nương đành quay đầu chui vào trong phòng tìm kiếm một hồi, rồi cầm chặt nửa tờ giấy còn lại bước ra.
“Sở Khanh, ngươi phải bảo đảm với ta, xem xong bức thư này nhất định phải cứu con trai ta đấy!” Quan nhị nương nắm chặt bức thư, ra điều kiện thương lượng với Sở Khanh.
Lâm Tu vốn quen biết với a huynh, Sở Khanh nóng lòng muốn xem nội dung bức thư nên liền giơ tay thề thốt, dù sao cũng chẳng có thần thánh nào rảnh rỗi mà đi trừng phạt nàng.
“Ta đáp ứng ngươi.”
Sở Khanh dỗ dành mụ giao nốt bức thư ra, sau đó chăm chú đọc từng chữ một, nàng không kịp chờ đợi muốn tìm kiếm những manh mối liên quan đến a huynh trên từng nét mực.
Bức thư này hẳn là được viết từ hai năm trước.
Chính là vào năm mà a huynh nàng qua đời.
Lâm Tu trong thư kể cho nương hắn biết rằng hắn vừa nhận một mối làm ăn, kiếm được một món bạc kếch xù.
Tuy nhiên giữa chừng lại lỡ tay hại chết một người, mà người đó lại chính là hảo bằng hữu của hắn.
Khi ấy Lâm Tu vẫn còn đang làm việc trong tướng phủ, vì sợ sự việc bại lộ nên đã đem toàn bộ số bạc kiếm được cất giấu đi, còn nói chuẩn bị rời khỏi tướng phủ.
Hắn dặn nương hắn đừng đi tìm, đợi sau khi hắn thu xếp ổn thỏa mọi chuyện sẽ quay về đón cả nhà đoàn tụ.
Câu cuối cùng, hắn dặn mụ đọc xong thư thì phải lập tức đốt đi.
Quan nhị nương không biết chữ nhiều nên nội dung trong thư chỉ hiểu bập bõm, khi đọc đến đoạn giết người mụ cũng chẳng dám nhờ ai đọc giùm.
Bức thư này mụ đã đốt đi một tờ, tờ còn lại thì đem giấu kín, sợ trên đó có ghi lại địa điểm chôn giấu số bạc nên giữ lại để chừa cho mình một đường lui.
Sở Khanh đọc đến đoạn mấu chốt thì phát hiện nội dung đột ngột đứt đoạn: “Chắc hẳn vẫn còn một trang nữa đúng không?”
“Đại nhân thật thông minh! Bức thư này vốn có hai trang, ta cũng không biết chữ nhiều, nghe nói nó hại chết người ta, sợ thứ này trở thành chứng cứ phạm tội nên đã đem đốt tờ kia đi rồi.” Quan nhị nương cũng không giấu giếm nàng nữa, thành thật khai báo.
Sở Khanh trả lại bức thư, nàng phỏng đoán nội dung quan trọng nhất hẳn là nằm ở nửa tờ đã bị đốt cháy kia.
“Kẻ sai khiến con trai ngươi giết người có phải là Nhan tướng không?”
Quan nhị nương lắc đầu, trong lòng cũng không dám chắc chắn: “Chắc là không phải đâu, thư đã bị đốt mất hơn nửa rồi nên ta cũng không nhớ rõ lắm. Khi ấy Tu nhi không chỉ một lần gửi thư về nói Nhan tướng đối đãi với hạ nhân rất tốt, bổng lộc hàng tháng phát cho rất cao. Trong phủ có một thợ rèn thường xuyên ra vào, chính là bạn tốt của nó.”
Sở Khanh trợn to hai mắt gặng hỏi: “Hắn có từng nói với ngươi thợ rèn đó họ tên là gì không?”
Quan nhị nương cố gắng nhớ lại, đầu óc quay cuồng một hồi lâu mới nhớ ra họ của người kia.
“Cùng họ với đại nhân, họ Sở, còn tên là gì thì ta quên mất rồi.” Quan nhị nương nói chuyện nửa nạc nửa mỡ, mụ chỉ nói ra họ chứ không dám nói tên thật cho Sở Khanh biết.
Con trai mụ gửi thư từng nói hắn đã lỡ tay ngộ sát người này.
Giết người là phạm pháp đền mạng, mụ sao dám đem chuyện này nói cho người khác biết.
Sở Khanh nghe xong, thầm khẳng định người đó không ai khác chính là a huynh của nàng.
Tin tức lấy được từ Phong Mãn Lâu cho thấy a huynh và Lâm Tu quả thực là hảo bằng hữu.
Thế nhưng nàng cũng sẽ không chỉ dựa vào một phong thư này mà vội vàng gạt bỏ Nhan Trăn ra khỏi vụ án mạng năm xưa.
Nàng muốn đích thân đi hỏi Lâm Tu.
Kẻ bị giết rốt cuộc là ai?
Và hắn rốt cuộc đã phụng mệnh của ai mà làm việc đó?
“Cứ yên tâm ở lại đây, chuyện của trưởng tử nhà ngươi ta sẽ dốc hết sức giúp đỡ. Ngoài ra, nếu ngươi nhớ ra điều gì thì phải báo ngay cho ta biết. Ngươi nói càng nhiều thì con trai Lâm Tu của ngươi càng có cơ hội sớm ngày được thả ra.”