Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 100
Quan nhị nương lại chắp tay vái lạy lia lịa, cảm động đến mức quỳ sụp xuống trước mặt nàng: “Sở Khanh, di mẫu biết ngay là không nhìn lầm người mà! Có ngươi ra tay thì chắc chắn sẽ cứu được con trai ta ra ngoài!”
Sở Khanh suy nghĩ về nội dung trong bức thư, lặng lẽ quay trở về phòng của mình.
Sau khi nàng rời đi, Quan nhị nương mới gọi nữ nhi Lâm Phỉ từ trong phòng ra. Trong tay Lâm Phỉ đang cầm chiếc bánh lồng vừa lấy trộm được từ nhà bếp, cắn từng miếng từng miếng ăn ngon lành.
Đây chính là món ngự thiện, từ trước đến nay nàng ta làm sao có cơ hội được nếm thử.
“Nương, nương nói xem biểu huynh liệu có thật sự giúp chúng ta không?”
Quan nhị nương hừ lạnh một tiếng, thái độ hoàn toàn khác hẳn so với lúc nãy: “Mặc xác nó! Dù sao chúng ta cũng không thể treo cổ trên một cái cây được, nó mà không xong thì ta vẫn còn kế sách khác!”
Lâm Phỉ vừa nhai vừa ú ớ nói: “Nương, biểu huynh vẫn luôn nghi ngờ chúng ta không phải thân thích của nàng, ngoài nàng ra nương còn quen biết ai có thể giúp đỡ chúng ta nữa sao?”
Quan nhị nương cầm bức thư bước vào trong, kéo nữ nhi tới trước gương đồng, cầm chiếc lược gỗ chải tóc cho nàng ta: “Hiện tại chưa có nhưng sau này chưa chắc đã không có! Chúng ta vớ được người thân thích làm quan, có thể mượn danh nghĩa của nó để ra ngoài kết giao với đám quyền quý.”
“Phía tướng gia thì chẳng trông mong gì được rồi, nương tính sẽ trang điểm cho con thật đẹp, rồi tới tửu lầu xa hoa nhất trong thành dạo chơi một vòng. Vạn nhất có công tử con nhà quan lại nào nhìn trúng con thì chúng ta chẳng phải đã có chỗ dựa vững chắc rồi sao?”
Quan nhị nương thầm toan tính trong lòng, đã vạch sẵn con đường êm ấm cho nữ nhi.
Trong mắt mỗi người làm nương, con cái mình bao giờ cũng là tốt nhất. Mụ cảm thấy nữ nhi Lâm Phỉ dẫu không phải tiên tử hạ phàm thì cũng là bậc mỹ nhân trăm người có một.
Gả cho đám công tử ca kia thì dư sức.
Chỉ có tên Nhan Trăn là không biết nhìn hàng, kẻ khác nếu nhìn thấy dáng vẻ đẫy đà nở nang của nữ nhi mụ thì chẳng chừng đã xếp hàng tranh nhau tới cướp, đây chính là tướng mạo vượng phu dễ sinh con trai.
Chỗ nào cần béo thì béo, chỗ nào cần thon thì thon, chẳng phải đúng như trong sách miêu tả: mông nở eo thon, dáng người tuyệt mỹ đó sao.
Lâm Phỉ được khen ngợi thì mừng rỡ khôn xiết, dường như đã nhìn thấy hình ảnh các công tử nhà giàu đang vẫy tay chào đón mình: “Nương, Sở Khanh thật sự là biểu huynh của con sao?”
“Có cuốn gia phả kia ở đó, có phải hay không thì nó cũng buộc phải nhận! Chúng ta ở nơi này chẳng còn người thân nào khác, huynh trưởng của con thì sống chết chưa rõ, nhất định phải bám chặt lấy nó!” Quan nhị nương dỗ dành nữ nhi, cắm chiếc trâm vàng mới mua lên búi tóc của nàng ta.
Lâm Phỉ ngắm nghía trong gương, gương mặt đỏ ửng một mảng.
Trước kia ở trong thôn nào đã từng thấy qua thứ đồ tốt bực này, có được một chiếc rồi nàng ta lại muốn có nhiều hơn nữa.
Tây Kinh lắm kẻ quyền quý, trên đầu nữ nhi nhà người ta cài cắm đủ loại trang sức rực rỡ lóa mắt, nào vàng bạc ngọc ngà, hoa nhung gấm vóc, các loại trang sức khiến người ta nhìn đến không kịp chớp mắt.
Bất giác nhớ tới khuôn mặt tuấn tú của Sở Khanh, Lâm Phỉ lại ngượng ngùng cúi đầu: “Nương, nếu các vị quan khác coi thường con thì biểu huynh cũng được mà, con không chê chức quan của nàng nhỏ đâu...”
“Được, thân càng thêm thân!” Quan nhị nương lập tức đồng ý ngay, mụ cảm thấy Sở Khanh tính tình dễ bắt nạt, gả làm con rể cũng chẳng tệ chút nào.
Sở Khanh trở về phòng mình, ngơ ngẩn ngồi thừ ra đó.
Quế thúc bảo An Lan hầm một bát canh ngân nhĩ táo đỏ bưng lên.
Nước canh màu đỏ trắng đan xen, trông vô cùng bắt mắt.
“Khanh Khanh, mau nếm thử món này đi, tay nghề của An cô nương quả thực không tệ, món gì cũng biết làm.” Sau khi Quế thúc trở về đã đích thân nếm thử một bát trước, xác nhận canh không có độc mới tự tay múc một bát đem tới cho Sở Khanh.
“An Lan có an phận không?”
Quế thúc vội vàng đáp lời: “Hiện tại xem ra vẫn còn coi là an phận, ngoại trừ việc ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn rồi cắm cúi trong nhà bếp làm mấy món ăn ngon thì cũng không có hành động gì vượt quá khuôn phép, những việc không cho phép nàng ta làm thì nàng ta cũng chẳng buồn hỏi han.”
Trong lòng Sở Khanh vẫn thấy bất an, sự việc giữa An Lan và Tua Rua chênh lệch quá lớn, nàng tuyệt đối không tin nàng ta thật sự chỉ đơn thuần là một nữ đầu bếp.
Địch không động, nàng cũng không động, cứ để xem khi nào đối phương mới chịu lộ sơ hở.
“Phía Phong Mãn Lâu đã có tin tức gì chưa? Phải nhanh chóng tìm cho ra Trường Phong, kéo dài thêm thời gian, ta sợ hắn sẽ gặp chuyện chẳng lành.”
“Hôm nay trên đường đưa Quan nhị nương trở về, ta đã ghé qua Phong Mãn Lâu một chuyến. Theo những gì bọn họ biết, Trường Phong quả thực đã bị Nhan tướng bắt giữ và áp giải tới Kinh Triệu Phủ. Nhan tướng vốn là kẻ hẹp hòi thù dai, vậy mà lần này lại không nhân cơ hội này dâng tấu hạch tội ngươi, chuyện này quả thực khiến người ta cảm thấy kỳ quái.”