DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 103

1008 từ

Sở Khanh nhận lấy nhét vào tay áo, bảo Trường Phong đi lấy trường thương.

Quế thúc lo lắng cho nàng, cả đêm không hề chợp mắt: “Hôm nay Nhan tướng cũng sẽ đến, ngươi phải vạn phần cẩn thận.”

“Dạ, ta biết rồi.” Sở Khanh vừa ăn bánh bao cùng mì trắng cắt sợi, vừa tấm tắc khen ngợi tay nghề của An Lan.

Nếu không nhờ có Lý Huyên, nàng dẫu có bỏ ra bao nhiêu tiền cũng chẳng thưởng thức được tay nghề của Thượng Thực Cục.

Quế thúc cất bánh bao thịt đi: “Đừng chỉ nói suông, phải có hành động thực tế, nhất định phải tránh xa Nhan Trăn ra đấy.”

Sở Khanh có chút cạn lời, nàng không tránh hắn thì chẳng lẽ còn tự dâng tận miệng chắc.

Hôm nay là tiệc cập kê của con gái La tướng quân, nàng không tiện quá nổi bật nên chọn y phục màu sẫm, tôn lên vẻ trầm ổn cẩn trọng.

Ngồi trên xe ngựa, Sở Khanh ôm chặt ngọn trường thương, không ngừng lấy khăn lau chùi.

Đoạn đường suôn sẻ, nhưng vừa tới cửa tướng quân phủ, nàng liền bị Triệu quản gia chặn lại.

“Thành thật xin lỗi, Sở đại nhân, hôm nay là tiệc cập kê của cô nương nhà ta, không có thiệp mời thì không thể vào.” Triệu quản gia gọi hai gia đinh tới chắn đường hai người bọn họ.

Triệu quản gia lần trước bị La Nguyên Hoa đuổi theo mắng mỏ, ép phải xin lỗi Sở Khanh, trong lòng vẫn luôn ghi hận.

Sở Khanh cũng không vòng vo, trực tiếp lấy thiệp mời thiếp vàng đưa sang.

Đây chính là thiệp do đích thân La Nguyên Hoa chấp bút.

Triệu quản gia nhìn mấy chữ xấu xí xiêu xiêu vẹo vẹo bên trên liền khinh bỉ dời mắt: “Chữ của Sở đại nhân hóa ra lại xấu thế này, thiệp mời giả mạo thì không vào được đâu.”

Trường Phong tức không nhịn nổi, giật lấy mở tung thiệp ra, chỉ vào phần lạc khoản cho Triệu quản gia xem: “Nhìn thấy chưa? Chữ này là do đích thân La cô nương viết, nếu ngươi không tin thì có thể gọi nàng ấy ra đây đối chất!”

Triệu quản gia nhìn kỹ nét chữ, đúng thật là do La Nguyên Hoa tự tay viết.

Mấy hôm trước ông ta còn gặp trong phủ, tiên sinh dạy học tức đến mức suýt ngất xỉu.

Đánh không được, mắng chẳng xong, tính tình bướng bỉnh lại chẳng chịu đọc sách.

“Nhìn hiểu chưa? Xem không hiểu thì mời La cô nương ra đây. Ta đường đường là một Thị ngự sử, còn chưa đến mức phải làm giả thiệp mời.”

Nhan Trăn cũng vừa tới, thong dong đứng phía sau xem trò vui.

Triệu quản gia đâu dám không tin, đành miễn cưỡng thu tay lại.

Thế nhưng khi nhìn thấy chiếc hộp dài trong tay Trường Phong, ông ta lại ra tay ngăn cản, sống chết đòi mở ra xem bằng được.

Trong số các tân khách hôm nay, chỉ duy nhất hộp quà của Trường Phong là dọa người, cao hơn cả đầu người, chẳng rõ bên trong chứa thứ gì.

“Sở đại nhân, trong hộp này của ngài là thứ gì vậy? Tướng quân nhà ta đã hạ lệnh, hôm nay khách khứa tới đều phải xem xét cẩn thận, đề phòng có kẻ giấu đồ cấm, mang theo vật không nên mang.”

Triệu quản gia vất vả lắm mới tìm được cớ để cản trở Sở Khanh, giọng điệu oang oang đến giật mình.

Sở Khanh lùi lại một bước, sợ bị nước bọt của ông ta văng trúng.

Nàng ra hiệu cho Trường Phong mở hộp ra, đưa đến trước mặt Triệu quản gia.

Trường Phong còn chưa nhận ra vì sao Triệu quản gia lại ngăn cản, cũng lớn giọng cãi lại: “Ngọn trường thương này là lễ vật tặng cho La cô nương, ngươi cũng dám ngăn cản sao?”

Triệu quản gia nhìn ngọn trường thương, cầm lấy ước lượng trên tay, phát hiện mũi thương sắc bén dị thường liền vội vàng đẩy trả lại.

“Sở đại nhân, ngài đừng trách ta nói lời khó nghe. Tướng quân phủ chúng ta đã có năm vị thiếu tướng, không cần thêm một vị nữ tướng quân nữa đâu. Tướng quân nhà ta ghét nhất là việc nữ nhi múa đao nghịch thương, nếu ta thả các người vào, chắc chắn sẽ bị phạt.”

Triệu quản gia chỉ về phía cỗ xe ngựa bên cạnh, ra hiệu cho Sở Khanh mang đồ về.

Nào có nữ tử nhà ai cập kê lại đi tặng trường thương, đây chẳng phải cố tình đối đầu với tướng quân sao.

“Làm phiền mời La cô nương ra đây một lát, ta có vài lời muốn nói với nàng.” Sở Khanh không ngờ Triệu quản gia lại khó chơi như vậy, biết thế đã chào hỏi La Nguyên Hoa trước một tiếng.

“Không rảnh, hôm nay cô nương nhà ta bận lắm.” Triệu quản gia cố ý làm khó nàng, quyết không cho người vào thông báo với La Nguyên Hoa.

Sở Khanh đang lúng túng thì quay đầu thấy Nhan Trăn đã xuất hiện phía sau, bên cạnh hắn còn có hai người đi cùng, là Phương Tử Tự và một nữ tử trẻ tuổi.

Nàng nhận ra, ánh mắt của nữ tử kia nhìn mình ngập tràn địch ý.

Nỗi hận ấy khiến người ta không khỏi rét run.

Nếu nhớ không lầm, đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt.

Trường Phong ghé tai nàng nhắc nhở: “Vị Liên cô nương này là cô nhi của Liên tướng quân, say mê y thuật, rất hiếm khi ra khỏi tướng phủ.”

Năm Liên tướng quân hy sinh, con gái hắn mới mười ba tuổi.

Ba năm trôi qua, nàng ta đã lớn thành thiếu nữ kiều diễm động lòng người.